Tôn Trọng Thư đánh giá Trang Cổ Đạo đang khoanh chân ngồi yên tọa, chỉ thấy kim liên không ngừng từ trên người Trang Cổ Đạo trào ra, liên hoa không ngừng sinh sôi tàn tạ, lúc này mới cười nói: “Trang huynh cực kỳ dũng mãnh, trong thế hệ trẻ tuổi chỉ sợ không có mấy người có thể làm đối thủ. Hắn tu luyện hẳn là Bế Khẩu Thiền (ngậm miệng thiền), cái gọi là bế khẩu, kỳ thực là đóng tâm mình lại, khiến nội tâm yên lặng, không còn đăm chiêu.”
Diệp Húc cũng nhìn về phía Trang Cổ Đạo, Trang Cổ Đạo giống như một pho tượng cổ phật, tinh khí ở sau người hình thành một toàn đại phạm âm lôi tự. Từng tiếng chuông phạm âm đại xướng, kim liên cuồn cuộn, cảnh tượng xa hoa này giống như phật quốc niết bàn vậy.
“Tuy nhiên, hiển nhiên là Trang huynh không tu luyện Bế Khẩu Thiền tới nơi tới chốn.”
Tôn Trọng Thư cái miệng không tha người lại phát tác, chỉ thẳng ra chỗ thiếu hụt của Trang Cổ Đạo, thao thao bất tuyệt nói: “Trang huynh nếu thật sự tu thành Bế khẩu thiền, vừa rồi nhất định sẽ không dùng đại phật mà nói chuyện với Vô Khuyết công tử. Đại phật mở miệng, chẳng lẽ không phải là lời nói trong lòng mình sao? Tâm động, thiền liền bị phát rồi.”
“Cái gọi là một niệm hoa nở, một niệm hoa tàn, quanh thân Trang huynh trào ra kim liên, hoa nở hoa tàn, nối liền không dứt, thuyết minh ý niệm trong đầu hắn là không tinh khiết. Một ý niệm vừa mất đi trong đầu, lập tức có một ý niệm khác sinh ra trong đầu hắn. Tạp niệm của hắn còn có nhiều lắm, ý niệm còn xa mới đạt tới cảnh giới tinh thuần như một. Nếu hắn tu luyện tới cảnh giới một niệm không sinh, một sen không nở, thì thuyết minh bế khẩu thiền của hắn đã đại thành, không thể chê vào đâu được, thành tựu Phật đà.”
Diệp Húc tiếp tục đánh giá Trang Cổ Đạo, quả nhiên nhìn quanh thân Trang Cổ Đạo có kim liên không ngừng trào ra, tầng tầng lớp lớp, vô cùng vô tận, không khỏi kính nể vô cùng với phán đoán của Tôn Trọng Thư.
“Ta xem Trang huynh nhiều tạp niệm như vậy, chỉ sợ đời này không thể luyện thành bế khẩu thiền. Còn không sớm bỏ qua môn công pháp này, chuyển sang tu tâm pháp khác làm chính sự thì hơn.” Tôn Trọng Thư trịnh trọng đề nghị nói.
Trong phút chốc, quanh thân Trang Cổ Đạo tràn ngập kim liên, vô cùng vô tận, hiển nhiên là nghe thấy lời nói của Tôn Trọng Thư. Chân tâm của bản thân hắn bị loạn nhịp, vô số ý niệm trong đầu chen chúc mà ra, gần như bị tẩu hỏa nhập ma!
“Tiểu tử vô tri, dám làm loạn pháp trong lòng ta?”
Một pho tượng Minh Vương tám tay từ trong đại phạm lôi âm tự phía sau đầu hắn đột nhiên đánh ra một bàn tay to. Bàn tay to nhanh như chớp chộp tới Tôn Trọng Thư, Trang Cổ Đạo tâm động sát khí, trực tiếp ra tay, tính toán tự mình xuất thủ, bóp chết tiểu tử tìm ra sơ hở của mình một phen.
“Trang huynh, bởi vì một câu vui đùa mà giết người, ngươi nhập ma đạo rồi! Nếu tiếp tục như vậy mà xuống, ngươi tất nhiên sẽ biến thành ma trong ma rồi!”
Diệp Húc hoành thân che trước người Tôn Trọng Thư, khí thế đột nhiên buông ra, chỉ nghe thấy ầm một tiếng. Khí thế của hắn hình thành một tòa ảo ảnh di la thiên địa tháp. Trong tháp một bàn tay trắng nõn hiện ra, một chưởng chụp tới, đánh nát bàn tay to của đại minh vương tám tay bên trong đại phạm âm lôi tự của Trang Cổ Đạo.