Hiên Viên Quang không thể nói là không khắc khổ, không thể nói là tư chất không xuất chúng. Sau một lần trải qua Ân Khư, tư chất và thực lực của hắn đều nang cao rất lớn, tu vi vượt xa cùng thế hệ.
Nhưng hiện giờ Diệp Húc liếc mắt nhìn Hiên Viên Vô Khuyết một cái, liền biết cả đời này Hiên Viên Quang cũng không thể theo được người em họ này của hắn.
Hiên Viên Vô Khuyết rất xuất sắc rồi, tuy rằng trước mắt chỉ có tam thần cảnh hóa thần kỳ, nhưng thực lực lại sâu không thể lường được, chỉ sợ có thể vượt cấp khiêu chiến được cường giả tam tướng cảnh.
“Hiên viên Quang và Hiên Viên Vô Khuyết chênh lệch giống như tiên thiên và hậu thiên vậy. Chỉ là càng lúc càng lớn, lớn tới hoàn cảnh khiến Hiên Viên Quang hoàn toàn tuyệt vọng.”
Diệp Húc từ từ phun ra một ngụm trọc khí, hắn tinh thần nội liễm, khí thế cũng không chút phóng ra ngoài. Tinh khí thần toàn thân của hắn đều bị khóa bên trong thân thể, bởi vậy Tôn Trọng Thư mới không nhìn ra tu vi và thực lực của hắn.
Tuy nhiên, hắn nhìn về phía Hiên Viên Vô Khuyết, lúc đó ánh mắt ẩn chứa tinh khí, bởi vậy mới làm cho Hiên Viên Vô Khuyết cảm ứng được.
Hiên Viên Vô Khuyết trong nội tâm đã sớm điều chỉnh trạng thái tốt nhất rồi, giống như một mặt hồ nước tĩnh lặng. Diệp Húc ánh mắt quét tới, tương đương với việc ném một hòn đá lên trên mặt hồ, làm cho tiếng đàn của hắn loạn nhịp.
Hắn có thể từ trong hàng ngàn hàng vạn người tìm được vị trí của Diệp Húc, đồng thời cũng thuyết minh thực lực của hắn rất bí hiểm.
“Vị huynh đài này, sao không lên quan tinh đài, cùng Vô Khuyết thưởng thức cảnh đẹp của thiên hạ?” Hiên Viên Vô Khuyết dịu dàng cười nói, chỉ thấy hồng quang chợt lóe, một cây cầu nhỏ màu hồng tinh xảo từ quan tinh đài kéo dài xuống dưới, rải tới tận chân của Diệp Húc.
Kiều Quốc Lão, Tôn Trọng Thư kinh nghi bất định, những vu sĩ khác trong Mục vương thành nhìn về phía Diệp Húc, trong lòng có chút khó chịu.
“Vô Khuyết công tử không ngờ mời tên béo lùn bộ mặt dữ tợn này lên đài, thật là làm cho người ta có chút bất ngờ!” Có vu sĩ lẩm bẩm nói.
“Vừa rồi Thiên Đạo Tông Nhạc Lăng Phong tính toán lên đài, lại bị Vô Khuyết công tử huy tay áo quét xuống đài. Tên béo lùn có khuôn mặt dữ tợn này vừa béo lại vừa thấp, có cái gì thần kỳ mà được Vô Khuyết công tử coi trọng như vậy?”
Diệp Húc khẽ mỉm cười, trên khuôn mặt dữ tợn của hắn lộ hung quang, bước lên hồng kiều (cầu màu hồng), hướng lên quan tinh đài.
Tôn Trọng Thư thấy thế cũng theo lên hồng kiều, Kiều Quốc Lão giơ tay kéo lại, lại không thể giữ chặt được hắn, đành phải theo lên hồng kiều, miễn cho hắn gây tai họa gì khác.
“Có một đệ tử miệng rộng như vậy, lão phu chỉ sợ giảm trăm năm tuổi thọ…” Kiều Quốc Lão thầm nghĩ.
Một vu sĩ trung niên Đồng Tước Môn nhỏ giọng nói: “Chưởng môn sư huynh, tìm một chỗ nào đó không người đào cái lỗ chôn Trọng Thư đi. Cái miệng của hắn gây họa rất lớn, nếu để hắn nói tiếp, Đồng Tước Môn chúng ta sớm muộn cũng bị diệt môn…”
“Người này tư chất mặc dù tốt, nhưng cái miệng lại không chịu yên, vi huynh thật muốn đem giày cởi ra nhét vào trong miệng hắn!” Kiều Quốc Lão buồn bực vạn phần.
Diệp Húc chân giẫm lên hồng kiều, đăng cao mà đi, đi tới quan tinh đài. Chỉ thấy Hiên Viên Vô Khuyết ngồi trên chiếu, một tấm ngũ thập huyền cầm màu cổ đồng đặt ở trên hai đầu gối hắn. Quanh thân hắn một bộ áo trắng như tuyết, gương mặt ấm áp, mềm mại như ngọc, mười ngón tay dài tinh tế, cực kỳ thanh tú.