Diệp Húc đi lên thuyền lớn, tuy nhiên sau một lát đã quen thuộc người trẻ tuổi này rồi. Vu sĩ trẻ tuổi này họ Tôn, trên Trọng Thư, ăn nói hơn người, người già nhất trong đám tên là Kiều Quốc Lão, ba người trung niên khác đều họ Kiều cả.
Đồng Tước môn là một môn phái nhỏ ở Ngô quốc, ở vào phía tây Đại Hán, môn phái này nhân số rất ít, năm người bọn họ đã là một môn phái rồi.
Tuy rằng Đồng Tước Môn nhỏ như vậy, nhưng đều là tinh anh, nghe nói tổ tiên Đồng Tước Môn là hoàng thân quốc thích của Ngô quốc. Sau được Ngô hoàng coi trọng, tài liệu tài nguyên linh mạch, tùy ý cho Đồng Tước Môn lấy.
Kiều Quốc lão tu vi đã tiến vào tam thần cảnh nguyên thần kỳ, ba người trung niên họ Kiều khác cũng là vu sĩ tam dương cảnh. Cho dù là Tôn Trọng Thư ít tuổi nhất cũng tu luyện tới tam thai cảnh nguyên thai kỳ đỉnh, bất cứ lúc nào cũng có thể bước nhập vào tam dương cảnh.
Tôn Trọng Thư vỗ vỗ đầu vai Diệp Húc, thao thao bất tuyệt nói: “Huynh đệ, ta xem ngươi tuổi không lớn, không bằng gọi ta một tiếng ca ca.”
Hắn không để ý tới Kiều Quốc Lão đang liên tục nháy mắt đằng sau, tiếp tục nói: “Lại nói yêu hoàng Nguyên Thủy Ma Tông tới đòi Diệp lão ma. Ứng Tông Đạo Ứng lão ma đã một chiêu đánh cho hắn bị thương, mãi tới hiện giờ, yêu hoàng vẫn đóng cửa không ra, phỏng chừng đang âm thầm chữa thương. Ứng Tông Đạo lão ma đầu này hành động ý nghĩa cũng rất bất phàm. Huynh đệ, ngươi biết vì sao Ứng lão ma lại đánh yêu hoàng bị thương không?”
Diệp Húc lắc đầu cười nói: “Điều này ta không biết.”
“Cho nên, nói ngươi cần phải lịch lãm thêm.”
Tôn Trọng Thư cười ha hả, đắc ý dạt dào nói: “Ứng Tông Đạo đa mưu túc trí, mà Diệp Thiếu Bảo ma đầu kia lại có thể thoát khỏi Bắc Hải bí cảnh. Chuyện này có ý nghĩa trọng đại, Bắc Hải bí cảnh đã đóng cửa, Diệp Thiếu Bảo có thể thoát vây mà ra, đây có ý gì chứ? Việc này ý nghĩa, Hoàng Tuyền Ma Tông biết bí mật thông đạo ở Bắc Hải bí cảnh, toàn bộ Bắc Hải bí cảnh chính là hậu hoa viên của Hoàng Tuyền ma tông, nghĩ muốn tới thì tới muốn đi ra thì đi! Bắc Hải bí cảnh, thành một bí cảnh của Hoàng Tuyền ma tông, yêu hoàng làm sao lại không đỏ mắt chứ? Hơn nữa Diệp Thiếu Bảo còn có được kho báu Nam Thiên Môn của Tây Hoàng. Chẳng những yêu hoàng đỏ mắt, mà các thánh địa khác cũng đỏ mắt như vậy! Yêu hoàng muốn Hoàng Tuyền Yêu Tông giao ra Diệp Thiếu Bảo trên danh nghĩa là trả thù, kỳ thực hắn chính là Nam Thiên Môn và Bắc Hải bí cảnh!”
Đám người Kiều Quốc Lão sắc mặt vàng như đất, không ngừng ho khan, ánh mắt ra hiệu cho hắn, ám chỉ hắn không cần phải nói nữa.
Diệp Húc từng bị các đại thánh địa truy nã, bức họa đã truyền rộng khắp rồi, vu sĩ nhận biết ra hắn tuyệt đối không ít. Đám người Kiều Quốc Lão đã sớm nhìn thấy bức họa của Diệp Húc, đáng tiếc Tôn Trọng Thư cũng chưa từng nhìn qua.
Tôn Trọng Thư nhìn như không thấy, cười nói: “Cho nên Ứng tông Đạo mới lấy yêu hoàng mà khai đao, một chiêu trọng thương yêu hoàng, kinh sợ các thánh địa khác. Nếu không làm vậy với yêu hoàng, nhưng thánh địa khác không ngừng cuồn cuộn tiến tới, bắt hoàng tuyền Ma Tông giao ra Diệp Thiếu Bảo. Ta nghe nói, nguyên thủy ma tông, nguyên thủy thánh tông, còn có Hạ gia, thái thượng đạo tông, Chu Thiên Tinh Cung, Tiểu quang minh thánh địa, đại đường Thiên Sách phủ, Đại phạm âm lôi tự….cao thủ các thánh địa này đều bị một mình Diệp lão ma tiêu diệt gần hết bên trong Bắc Hải bí cảnh.”