Trước nhà tranh, Ứng Tông Đạo mang theo Diệp Húc ra khỏi bí cảnh, vừa mới ra khỏi cổng tre, đột nhiên cảm ứng được cái gì đó, nghiêng đầu lắng nghe, sắc mặt khẽ biến, lập tức khôi phục lại nguyên trạng, mỉm cười nói: “Diệp sư đệ, lần này ngươi đã nghi ngờ tổ sư, vi huynh là tông chủ, không trách phạt ngươi thì kẻ dưới khó mà phục tùng.”
Diệp Húc sắc mặt khổ sáp, chỉ nghe thấy Ứng Tông Đạo mỉm cười nói: “Vi huynh phạt ngươi diện bích một năm, tĩnh tâm suy nghĩ, ngươi có dị nghị gì không?”
“Có…”
Diệp Húc còn chưa kịp mở miệng, chỉ nghe thấy Ứng Tông Đạo tiếp tục nói: “Ừ, nếu ngươi không có dị nghị gì, vậy diện bích đi thôi!”
Hắn huy tay áo phất một cái, Diệp Húc chỉ cảm thấy trước mắt trời đất như quay cuồng, bên tài truyền tới từng tiếng gió rít gào. Dư quang ở hai mắt chỉ nhìn thấy những tòa núi lớn nhoáng lên mà qua. Trong chớp mắt hắn bị Ứng Tông Đạo huy tay áo phất lực một cái bay đi cả ngàn dặm xa. Bay thẳng tới một nơi không người ở phía bắc luân hồi thiên bàn.
Hoàng tuyền ma tông cấm bảo luân hồi thiên bàn, chiếm đất cực kỳ rộng lớn. Thiên bàn này lơ lửng giữa không trung, chiếm tới mấy ngàn dặm xa. Ma Tông tổng đàn ở trung tâm, đám núi phập phồng, mà phương bắc lại tĩnh mịch một mảnh, tuy có đám núi nguy nga, nhưng rất ít có người đi qua nơi đó.
Phương bắc của Luân hồi thiên bàn, là nơi để trách phạt, chỉ có phạm sai lầm mới có thể bị trục xuất tới nơi này.
Hô!
Diệp Húc bị Ứng Tông Đạo phất lực một cái đưa tới bên trong một mảnh núi lớn, không tự chủ được mà ngã xuống một đầm nước. Chỉ thấy hắn còn chưa chạm được tới đầm nước, những đóa hoa sen trắng như tuyết chậm rãi từ trong đầm nước mà sinh trưởng ra. Từng cánh hoa sen nở rộ, Diệp Húc hoàn toàn rơi vào bên trong hoa sen, khoanh chân ngồi bên trong một đóa hoa.
“Ứng sư huynh, tên khốn khiếp, vừa rồi còn hỏi ta có dị nghị gì hay không, căn bản không đợi ta phản bác, liền đưa ta tới nơi này… không thể nào?”
Diệp Húc ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trước mắt là một vách tường trơn nhẵn như gương vậy. Dòng nước chảy bên ngoài vách tường, lưu lại bóng dáng của bản thân hắn.
Bên cạnh vách đá này có một khối bia đá, bên trên viết bốn chữ to: “Vô Vọng Thiên Bích.” Những chữ viết này phong cách cực kỳ cổ xưa, hẳn là đã có tương đối năm rồi.
“Thật là phải diện bích sao…”
Diệp Húc cẩn thận đánh giá vô vọng thiên bích này, vách tường bóng loáng như gương ngọc này, dường như dựng thẳng lên trên mặt hồ. Tâm niệm của hắn hơi động, chỉ thấy ngọc bích như mặt hồ vậy đột nhiên gợn sóng.
Vô vọng thiên bích là một kiện vu bảo cực kỳ kỳ lạ, phản ánh bản tâm của hắn, bắn ra đủ loại ý niệm bên trong lòng hắn, ý niệm trong đầu không tinh khiến, khiến mặt hồ liền gợn sóng.
Diệp Húc tĩnh tâm xuống chỉ thấy vô vọng thiên bích dần dần bình tĩnh, gợn sớn biến mất, xuất hiện bóng dáng của bản thân hắn.
Chỉ thấy phía sau vô vọng thiên bích dâng lên một vầng mặt trời chói chang. Trong mặt trời là một gốc cây ngọc thụ, ngàn lá ngàn cành, thụy khí rất mạnh.
“Ta còn có chuyện trong mình, làm thế nào có thể ở trước vách này suy nghĩ chứ?”