Hô!
Ma khí u ám vô biên vô hạn thổi qua bên tai Diệp Húc, những ma khí này thổi ra âm thanh có khóc có cười, có hò hét có gầm rú đủ loại, có đủ loại tiếng vang, cũng có đủ loại tà âm.
Những thanh âm này xâm nhập vào trong tai hắn, ma khí xâm nhập vào tử phủ hắn, hóa thành một đầu tâm ma ngạc nhiên cổ quái. Những tâm ma này có khi là ba đầu sáu tay, có đầu người thân thú, có thân lân đuôi rắn, cũng có mỹ tuấn nam, mỹ nhân… Tất cả đều công tới nguyên thần và thần hồn của hắn, tính toán cắn nuốt thần hồn hắn, làm dơ bẩn nguyên thần của hắn, chiếm cứ lấy thân thể hắn.
Bí cảnh này chính là mảnh vỡ tầng mười tám của địa ngục, vu sĩ tới nơi này rồi, câu động tâm ma, nếu ý chí không kiên định, rất nhanh sẽ bị cắn nuốt thần hồn, nguyên thần dơ bẩn, thân thể bị chiếm cứ. Nhân tính khi đó sẽ mất hết, hóa thành một ma đầu chỉ biết giết chóc mà không có ý thức nào cả.
Bên trong tử phủ của Diệp Húc, ngọc thụ nguyên thần nhất tề vũ động những cành cây của mình, giảo sát nhưng đầu tâm ma này. Càng nhiều tâm ma vọt tới, che trời phủ đất, nhưng hắn vẫn thủ vững tâm thần, mặc kệ có bao nhiêu tâm ma, hết thảy đều bị cành của ngọc thụ đánh nát hết.
Nơi này không chỉ có tâm ma quấy rối, Diệp Húc còn cảm giác được, ma khí u ám đúng là làm tổn hại rất lớn tới thân thể của vu sĩ. Chỉ sợ đại vu tam thần cảnh tới đây, rất nhanh sẽ bị ăn mòn thân thể.
Tuy nhiên thân thể hắn tu luyện cửu chuyển nguyên công, chư thiên thập đạo và vạn kiếp vô lượng tâm kinh. Lại tu hành cả đại nhật thuần dương vô cực kinh, đã sớm rèn luyện tới mức thuần dương vô cấu rồi. Thân thể hắn vượt qua xa xa đại vu tam thần cảnh, thậm chí đạt tới độ cao của đại vu tam tướng cảnh đỉnh phong, đối với chút ma khí u ám ăn mòn đúng là không để ở trong lòng.
Ứng Tông Đạo dẫn đầu bay về phía trước, cũng không có quay đầu lại, dường như đối với việc hắn giữ vững tâm thần, vượt qua tâm ma kiếp này rất có tin tưởng, cười nói: “Sư đệ, di thể của các tông chủ thế hệ trước đều ở sâu bên trong bí cảnh này.”
Diệp Húc đuổi kịp hắn, chỉ cảm thấy ở sâu bên trong bí cảnh này, một cỗ khí tức vu hoàng đãng đãng truyền tới, trong lòng không khỏi khiếp sợ vạn phần: “Chẳng lẽ là trong các tông chủ Thánh Tông ta ở thế hệ trước cũng có vu hoàng sao?”
Ứng Tông Đạo bay ra mấy ngàn dặm, rốt cuộc cũng đi tới trung tâm bí cảnh này. Lúc này Diệp Húc đã bị các loại khí thế hùng mạnh trấn áp không thể phi hành, chỉ có thể rơi xuống mặt đất, đi bộ mà thôi.
Ứng Tông Đạo cũng rơi xuống mặt đất, sóng vai cùng đi với hắn.
Một cỗ khí tức độc đáo của vu hoàng đánh ép lại, khiến cho xương cốt của Diệp Húc vang lên lách cách. Lập tức một cỗ khí thế mềm mại ấm áp từ trên người Ứng Tông Đạo phát ra, triệt tiêu áp lực khổng lồ này.
Khí thế của hắn sâu không lường được, một mình chống đỡ vài luồng uy áp của vu hoàng, cùng với áp lực của không biết bao nhiêu vị nhân hoàng mà coi như không có gì, khiến cho Diệp Húc không khỏi khâm phục vạn phần.
Hai người đi bộ thật lâu, rốt cuộc cũng đi tới nơi đặt thi thể tông chủ các thế hệ Hoàng Tuyền Ma Tông.