Bạch Tê Yêu Thánh chính là cường giả tam thần cảnh nguyên thần kỳ, bên trong yêu tông thất thánh, xếp hạng thứ tư, uy danh hiển hách. Năm đó hắn rèn luyện nguyên thần, dùng chín loại sát khí rèn thành nguyên thần nguyên thai, tu thành thuần dương no đủ mới bước chân vào hóa thần kỳ. Tu vi tích lũy có thể nói là cực kỳ thâm hậu.
Hắn cũng là thiên tài nổi danh không gì sánh được trong yêu tộc, yêu tộc trời sinh thân thể mạnh mẽ. Nếu tu vi cảnh giới ngang nhau, sẽ thâm hậu hơn vu sĩ nhân loại cả chục lần là ít. Tuy rằng yêu tộc không có đạt được ngọc lâu bảo tháp và thiên đạo truyền thừa. Nhưng truyền thừa của nguyên thủy yêu tông vô cùng thâm hậu, có nhiều vu pháp, tâm pháp cho hắn lựa chọn.
Bởi vậy thực lực của hắn tuyệt đối có thể xếp hạng bài danh phía trước trong thế hệ trẻ tuổi.
Nhưng khiến cho hắn vạn lần không ngờ chính là, vừa mới đối mặt, hắn đã bị Diệp Húc cứng rắn đánh nát thân thể.
“Tiểu tử, ngươi dám đánh lén ta, năm đó nguyên thủy thánh tông dùng phương pháp không đẹp phục kích đánh lén ta, đều bị ta đánh cho trọng thương…” Bạch Tê Yêu Thánh tức giận vạn phần, phía sau đột nhiên hiện lên nguyên thần bạch tê, phẫn nộ rống lớn.
“Một hống vỡ sơn hà.”
Tiếng bò rống.
Nguyên thần bạch tê rống lên long trời lở đất thậm chí còn oanh mở cả sát khí trên không trung, lộ ra một mảnh trời quang đãng. Khổng Chiêu Yêu Thánh và Khổng Tước, bách hoa cung chủ ở xa xa cũng bị tiếng rống này làm cho khí tức chấn động, gần như không thể khống chế được thân mình.
Một rống của hắn, có thể so với nguyên thần chi bảo, mạnh mẽ bá đạo. Lúc trước khi tranh đấu, hai người đại chiến ở Ly Sơn, Bạch Tê Yêu Thánh rống một tiếng làm vỡ cả một đám núi, có thể thấy được uy lực trong tiếng rống của hắn.
Thanh âm chồng chất, những âm ba này không ngờ lại có hình dạng của ngọn núi, giống như những tòa núi lớn liên tục va chạm vào nhau, oanh kích thẳng tới thân thể Diệp Húc, không ngừng chấn động ý đồ muốn đánh nát hắn.
Rầm!
Diệp Húc cứng rắn chịu âm ba tấn công, thái hoàng thần vương khai thiên ấn trong tay chém xuống, lập tức một cái đầu văng lên, máu chảy khắp trời cao.
Một phủ này của hắn, làm cho Bạch Tê Yêu Thánh cùng với nguyên thần bạch tê phía sau hắn đều bị chém bay đầu!
Bạch Tê Yêu Thánh tuy rằng bị chặt đứt đầu, nhưng vẫn chưa chết, vừa sợ vừa giận, thân hình phóng lên cao, trực tiếp đón lấy đầu mình. Đầu nguyên thần bạch tê cũng tự động dừng ở trên cổ nguyên thần, khôi phục lại như ban đầu.
Diệp Húc không tiếp tục động thủ, tùy ý để Bạch Tê Yêu Thánh tiếp lấy đầu mình.
Sau đầu hắn, nhân bảo, địa bảo, thiên bảo, nghiệp hỏa, bốn đạo kim luân liên tục thay đổi không ngừng, khiến cho chư thiên thần vương công đức ấn của hắn uy lực tăng mấy lần.
“Diệp Thiếu Bảo không thể không nói là ta khinh thường ngươi, không ngờ ngươi chiếm cứ thượng phong, chém đầu của ta! Đáng tiếc ngươi vẫn không phải là tam thần cảnh, không biết sự hùng mạnh của đại vu tam thần cảnh.”