Đại vu nhân hoàng kỳ, tương đương với người đứng đầu các đại thánh địa. Là bá chủ cấp bậc như Triều Công Thiều, người như vậy ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, liền bị người ta một kích trí mạng. Tình huống này quả thực là làm người ta không khỏi phát run ở trong lòng.
“Tới tột cùng là ai đại khai sát giới, giết hại một lúc nhiều cường giả như vậy? chẳng lẽ là vu hoàng? Chỉ có vu hoàng, mới có chiến lực bậc này, làm cho nhân hoàng bá chủ cũng không có sức phản kháng…” Già La Minh Tôn lẩm bẩm nói.
“Tính huống này, hẳn là có vu hoàng xông vào Thái Hòa Điện, một đường giết sạch toàn bộ thuộc hạ của nghệ hoàng, chẳng lẽ là Đại Hạ Phục Hưng chi chủ Hạ hoàng Thiếu Khang, tiến vào trong hành cung nghệ hoàng?” Bạch Nam Hiên suy tư nói, hắn lẩm rẩm bức họa cuốn, tuy nhiên ngay cả trong bức tranh này cũng không ghi lại chuyện này.
Lộ Dao Già lắc đầu nói: “Trong điển tịch của Hàn Nguyệt Cung ta cũng không ghi lại chuyện này. Tuy nhiên nhìn tình hình, quả thực có khả năng là do Hạ Hoàng Thiếu Khang gây nên.”
“Hạ hoàng Thiếu Khang tu vi hẳn là không bì kịp nghệ hoàng, hẳn lẻ loi một mình xông vào hành cung nghệ hoàng, là vì cái gì?” Diệp Húc nhíu mày hỏi.
Nghệ hoàng đánh cắp quốc vận của đại hạ hoàng triều, là nhân vật tuyệt đại kiêu hùng, nhân vật vô địch lúc bấy giờ, tu vi long trời lở đất. Thậm chí đánh bại cha của Thiếu Khang, lúc đó là Tướng Hoàng đứng đầu Đại Hạ, lưu đày Tướng Hoàng ra ngoài trọn đời không thể trở lại thế giới vu hoang.
Cho dù là thời kì trung niên nghệ hoàng chìm mê trong thanh sắc khuyển mã, nhưng tu vi vẫn còn, tu vi của Thiếu Khang, hẳn là phải kém Nghệ Hoàng một chút.
Huống chi khi đó, Hạ gia ba đỉnh Thiên Địa Dương đã bị nghệ hoàng đánh cấp, chỉ dựa vào sau loại đại đỉnh còn lại, Thiếu Khang hẳn là không phải đối thủ của nghệ hoàng.
Thiếu Khang dám xông vào bắc hải bí cảnh khiêu chiến nghệ hoàng, khẳng định có tin tưởng thành công.
Bọn họ rốt cuộc cũng đi vào được trong thái hòa điện, trước điện không có bất luận thi thể nào, chỉ để lại hai hàng dấu chân.
Diệp Húc ánh mắt sáng lên, cười nói: “Xem ra người xâm nhập vào Thái Hòa điện khiêu chiến Nghệ Hoàng không chỉ có một mình Hạ Hoàng Thiếu Khang, còn có người đồng hành với hắn.”
Hai hàng dấu chân này giống như được điêu khắc lên trên hành lang dưới mặt đất, chỉnh tề vô cùng, trong đó một hàng dấu chân cự ly ba xích tám thốn, không dài không ngắn, một bên khác thì là ba xích sáu thốn, dấu chân có vẻ nhỏ hơn dấu chân bên kia nhiều.
Diệp Húc nhìn kỹ, chỉ thấy mỗi một dấu chân đều làm không gian ở thái hòa đại điện này vặn vẹo. Mặt đất giống như bị kình lực quấy thành một đoàn loạn không chịu nổi.
Khí thế hai người này không chỉ làm mặt đất dươi chân vặn vẹo, thậm chí ngay cả hai bên vách tường hành lang cũng bị rách ra những vết ghê người, giống như da nẻ nứt bình thường vậy.
Thái Hòa cung chắc chắn ra sao chứ, thậm chí bảy vị tam bất diệt cảnh cùng hơn mười vị tam tướng cảnh hợp lực thúc dục Thiên Đỉnh Hạ gia, cũng không thể làm bị thương một mảnh ngói ở trong tòa cung điện này. Mà hai người không ngờ chỉ dựa vào khí thế liền làm cho Thái Hòa cung vặn vẹo, tu vi thâm hậu tới trình độ thực không thể tưởng tượng nổi.