Cho dù là ngọc thụ nguyên thần của Diệp Húc phát ra sức sống hùng mạnh, nhưng đám người Già La Minh Tôn cũng bị thương rất nặng. Trong thời gian ngắn là khó lòng có thể hồi phục lại như cũ. Tuy nhiên Hạ gia và nhiều cường giả các thánh địa rất nhanh sẽ đuổi theo. Diệp Húc lúc này lại không thể dừng lại, mọi người cùng đỡ nhau dậy, đi sâu vào bên trong Thái Hòa cung.
Phía sau hắn, một vầng đại nhật không ngừng cuồn cuộn tản mát ra sức sống bừng bừng, dũng mãnh vào trong cơ thể của mọi người, trợ giúp mọi người chữa trị thân thể tổn thương. Lúc phá cấm bên trong Thái Hòa cung, Lộ Dao Già, Mạc Tang Tang và Tích Hàn Nguyệt đều tự tế khởi trăng sáng của mình.
Nhật Nguyệt luân hồi, chuyển động, giao ánh rực rỡ, giằng co cùng một chỗ, đây là cảm xúc trước nay chưa từng có.
Diệp Húc và đám người Lộ Dao Già rõ ràng có thể cảm nhận được, Nhật Nguyệt dẫn dắt lẫn nhau, khí cơ giao lưu, thủy nhũ giao hòa, nguyên thần của bọn họ tham lam hấp thu khí cơ của nhau, loại cảm giác này cực kỳ thoải mái. Thậm chí nguyên thần của bọn họ thỉnh thoảng rung động một chút, dường như là kích động run rẩy, run rẩy, hận không thể tiến thêm một bước nữa là giao lưu.
Diệp Húc trong lòng không khỏi sinh ra cảm xúc khác thường. Mạc Tang Tang và Tích Hàn Nguyệt sắc mặt lập tức đỏ lên, chỉ có Lộ Dao Già sắc mặt như thường, tuy nhiên hơi thở từ lỗ mũi của nàng khép mở, hô hấp có chút dồn dập, thậm chí cái cổ trắng nõn cũng hiện ra vệt ửng đỏ.
“Lão đệ, ba vi cô nương, nghệ hoàng hành cung này khẳng định là chỗ Nga Hoàng và Nghệ hoàng mây mưa thất thường, đại tôn ta đi tìm giúp các ngươi nhé?” Già La Minh Tôn cười ha hả nói.
“Lưu manh!” “Biến thái!” “Sắc ma!” Ba vị thiếu nữ nhất tề mở miệng mắng.
Diệp Húc ấp a ấp úng trong cổ họng nói: “Minh Tôn chớ nói giỡn, hiện tại làm chuyện chính quan trọng hơn…”
Mạc Tang Tang hướng tới hắn trợn mắt nhìn, cười lạnh nói: “Hay là khi không có chính sự gì, Diệp sư huynh có thể đi làm…loại chuyện này? Vô sỉ!”
Tích Hàn Nguyệt cúi đầu, nắm góc áo, dịu dàng nói: “Diệp sư huynh, ngươi…không được….xấu như vậy…”
Lộ Dao Già cũng dùng ánh mắt hoài nghi nhìn hắn, Diệp Húc trán toát mồ hôi, lúng ta lúng túng nói: “Ba vị sư tỷ, đó là một hiểu lầm…”
Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài thì Thái Hòa Cung dường như không lớn, nhưng bên trong lại không khác gì một động thiên, không gian cực kỳ rộng, phức tạp vô cùng, giống như một mê cung vậy. Đây là thủ đoạn cao siêu của nghệ hoàng, biến nơi này giống như thành không gian bảo hồn giới của vu bảo vậy.
Trên hành lang tràn ngập một cỗ thuần dương linh khí, nồng đậm vô cùng, làm cho người ta bừng tỉnh như tiến vào tiên cung.
Đi tới nơi này, Diệp Húc dám khẳng định, Thái hòa cung khẳng định có thuần dương linh mạch, chỉ có bực linh mạch này mới có thể chống đỡ được cho toàn bộ nghệ hoàng hành cung vận chuyển.
Đổi lại là kinh khí khác, cho dù là linh mạch bậc tám cũng không thể chống đỡ cho hành cung vận hành lâu như vậy.