Lúc này chỉ có Lộ Dao Già là có thể miễn cưỡng thi triển ra tâm pháp Hàn Nguyệt Cung, phía sau lưng nàng dâng lên một vầng trăng sáng, phá vỡ cấm chế trên đường đi, hộ tống đám người Diệp Húc tiến vào Thái Hòa Cung.
Tuy nhiên cho dù là nàng, thì vầng trăng sau lưng cũng bị tàn phá không chịu nổi. Hiển nhiên là do lúc nàng va chạm với thiên đỉnh bị rách tung tóe, vỡ nát, cũng bị thương nặng rồi.
Nàng mạnh mẽ chịu đựng hộ tống đám người Diệp Húc tới được Thái Hòa cung, rốt cuộc chống đỡ không được, trăng sáng phía sau ầm một tiếng vỡ tan.
“Diệp sư huynh, may mắn ngươi không có vứt bỏ kim tiễn nghệ hoàng. Nếu không lần này chúng ta phải mất mạng rồi…” Lộ Dao Già sắc mặt tái nhợt, hai chân vô lực, mềm nhũn ngồi xuống đất, chua xót nói.
Già La Minh Tôn và chó đen nhỏ cũng héo hon không chịu nổi, trong miệng máu chảy ra không ngừng. Mà Mạc Tang Tang và Tích Hàn Nguyệt vẫn đang trong hôn mê, Bạch Nam Hiên thì toàn thân xương cốt vỡ nát, giống như một đống thịt nằm trên mặt đất.
Chó đen nhỏ ho ra máu, nổi giận đùng đùng nói: “Đợi khi lão tử trưởng thành sẽ một ngụm cắn sạch đám người này!”
Nó hộc máu không ngừng, Già La Minh Tôn chỉ lấy ra một ngọc bồn đặt ở trong miệng nó, nhận lấy máu huyết của nó chảy ra, cười ha hả nói: “Linh đan hình chó, chảy ra nhiều máu như vậy, ngàn vạn lần đừng để lãng phí. Điều chế điều chế, liền có thể luyện thành linh đan kéo dài tuổi thọ, khiến cho bản đại tôn sống lâu mấy trăm năm, thậm chí ngàn năm.”
Chó đen nhỏ bị tức tới mức lại phun ra máu.
Diệp Húc sắc mặt vàng như nghệ, không nói được một lời, đại nhật thăng lên sau lưng, ngọc thụ nguyên thần ở bên trong vầng mặt trời chói chang, cũng bị rách tung tóe.
Ông!
Đại nhật thuần dương vô cực kinh của hắn vận chuyển, đại nhật phía sau dâng lên. Đột nhiên trong minh minh dường như Lộ Dao Già, Mạc Tang Tang, Tích Hàn Nguyệt ba cô nàng có cảm ứng kỳ lạ. Lộ Dao Già không tự chủ được mà hiện ra một vầng trăng sáng sau lưng. Thậm chí ngay cả Mạc Tang Tang Tích Hàn Nguyệt đang hôn mê cũng bị đại nhật khí cơ này dẫn dắt, trăng sáng trong cơ thể không tự chủ được mà hiện ra.
Ba vầng trăng sáng quay chung quanh vầng mặt trời phía sau lưng Diệp Húc, hấp dẫn lẫn nhau, giao ánh rực rỡ. Lộ Dao Già ánh mắt mê ly, ngơ ngác nhìn cảnh tượng này. Mạc Tang Tang và Tích Hàn Nguyệt cũng không biết tỉnh lại từ lúc nào, giương cái miệng nhỏ nhắn, ánh mắt có chút si mê.
Các nàng có thể cảm giác được, trăng sáng của mình khi chuyển động chung quanh vầng mặt trời, một cỗ nhiệt khí mênh mông từ bên trong mặt trời truyền ra, rót vào bên trong vầng trăng sáng, âm dương giao hợp, giao thái, khiến thương thế của mình chậm rãi bình phục, thậm chí tu vi cũng có chút tinh tiến.
“Thái Dương thần cung, Hạo Thiên đại Nhật chân kinh…” Lộ Dao Già tỉnh táo lại, nhìn về phía Diệp Húc, thần sắc kinh nghi bất định. Tâm pháp của Hàn Nguyệt Cung và tâm pháp của Nghệ Hoàng là tương sinh tương khắc, nhưng có một loại tâm pháp hòa hợp nhất với tâm pháp của Hàn Nguyệt Cung thì phải là Hạo Thiên Đại Nhật Chân Kinh.
Hai loại tâm pháp này, một chí âm chí nhu, một chí dương chí cương, âm dương giao thái, cùng hòa hợp. Thậm chí có người nói, hai loại tâm pháp này có thể song tu đồng tiến, là tâm pháp lợi hại thiên hạ đệ nhất. Đáng tiếc là quan hệ của Hàn Nguyệt Cung và Thái Dương Thần Cung cũng không hòa thuận.