Kim tiễn Diệp Húc gửi ở ngọc lâu tầng thứ năm, kim tiễn này ở trong ngọc lâu cũng không an phận, thường thường truyền ra những tiếng rống long trời lở đất. Nhưng ngay sau đó kim tiễn này phát ra hào quang mãnh liệt, trấn áp tiếng hô lớn, như thế luôn mãi mãi như vậy, trấn áp không ngừng.
Hắn không thèm để ý tới chuyện này, tiếp tục đi theo đám người Lộ Dao Già đánh cướp Nghệ Hoàng hành cung, một bên luyện hóa thuần dương linh khí, thoát thai đổi nguyên.
Kim tiễn nghệ hoàng đã hút khô tu vi trong nguyên thai của hắn, khiến cho nguyên thai của hắn trống trơn. Ngược lại điều này lại thành toàn cho hắn, Diệp Húc chỉ cảm thấy tu vi của mình cấp tốc khôi phục, hơn nữa tu vi khôi phục không ngờ toàn bộ là thuần dương khí, không hề chứa đựng bất kỳ tạp chất nào.
Cái này tương đương với việc hắn hóa nguyên thai thành một bình ngọc, những thứ nước dơ bẩn bên trong bình ngọc, bình thường vu sĩ phải dùng sát khí để tẩy trừ đi. Nhưng Đại Nhật Thuần Dương Vô Cực Kinh lại là phương pháp chậm rãi vào nước trong suốt, không chút dơ bẩn.
Lúc này, Diệp Húc tương đương với cái bình thủy tinh trống không, sau đó đổi thứ nước mới vào, hiệu quả so với việc tu luyện Đại nhật thuần dương vô cực kinh còn muốn tốt hơn nhiều.
Nguyên thai nguyên thần của hắn càng thêm tinh thuần, nguyên thần càng hùng mạnh hơn. Diệp Húc có thể cảm giác được mỗi một thời khắc mình đều không ngừng tiến bộ.
“Nơi này là Càn Dương cung!”
Lộ Dao Già lấy ra một tấm bản đồ địa hình, chỉ vào một tòa cung điện phía trước nói: “Càn Dương Cung là nơi nghệ hoàng thưởng thức ca múa, bên trong hẳn không có bảo vật gì. Bên kia là Vĩnh Thọ Cung, là nơi nghệ hoàng ngồi xuống tu luyenj. Vĩnh Thộ cung phía trước có sáu cung, phân biệt là Chung Tụy, Cảnh Dương, Thừa Càn, Vĩnh Hòa, Cảnh Nhân, Duyên Hi…
Nghệ hoàng hành cung địa thế phức tạp, nếu không có Lộ Dao Già và mấy nữ nhân Hàn Nguyệt Cung, mò ra được đường này, chỉ sợ phải tiêu phí thời gian rất dài.
Dọc theo đường đi, Già La Minh Tôn và chó đen nhỏ nghiễm nhiên đã là hai anh em, nói nói cười cười, cãi nhau ỏm tỏi. Chó đen nhỏ này có cái tên rất kêu, tự xưng là Long Khiếu Thiên. Già La Minh Tôn không kìm nổi mà đả kích nó, đùa cợt gọi nó là Khuyển Khiếu Thiên.
“Hai vị, kỳ thực Hạo Thiên Khuyển nghe tốt hơn.” Diệp Húc chen vào nói.
“Hạo Thiên Khuyển? tên rất hay! Sau này ngươi kêu là Hạo Thiên Khuyển đi!” Già La Minh Tôn cười ha hả nói.
Chó đen nhỏ nước mắt lưng tròng kháng nghị, kiên trì kêu mình là Long Khiếu Thiên, nhưng kháng nghị của nó bị Già La Minh Tôn trực tiếp bỏ qua.
Bọn họ trải qua từng tầng cung điện, chỉ thấy cung điện nơi này có hàng trăm…nhiều không đếm xuể, những cung điện này tác dụng cũng không giống nhau.
Ở trong này, đám người Diệp Húc sưu tầm rất nhiều của cải. Nơi này từng kiện đạo cụ bình thường cũng là một kiện nguyên thần chi bảo, một cái bàn, một cái ghế dựa, thậm chí khả năng chính là tam tướng chi bảo!
Bọn họ gần như khoắng sạch những cung điện này, nhất là chó đen nhỏ kia, thậm chí cả những tấm thải dải sàn cung điện, nó cũng bảo Diệp Húc thu dùm nó.