Diệp Húc và Già La Minh Tôn, Bạch Nam Hiên đều từng xem xét qua kim tiễn, nhưng thủy chung vẫn không có phát hiện ra bí mật bên trong nó. Tuy nhiên tâm pháp Hàn Nguyệt Cung cực kỳ độc đáo, nó có quan hệ chính phụ với tâm pháp mà Nghệ Hoàng từng tu luyện, lại tương sinh tương khắc, bởi vậy các nàng Lộ Dao Già mới có thể dễ dàng phát hiện ra bí mật bên trong kim tiễn này.
“Bên trong kim tiễn phong ấn một tồn tại khủng bố sao??
Diệp Húc nao nao, không khỏi nhớ lại, khi mình còn chưa nhổ kim tiễn xuống, lúc đó kim tiễn này có thể bắn ra tiễn khí vô cùng khủng bố, uy thế ngập trời, nhưng rất nhanh tiễn khí quanh kim tiễn lại bị tiêu hao sạch. Thậm chí ngay cả Già La Minh Tôn cường giả tam bất diệt cảnh đỉnh phong mà cũng không thể thúc dục ra một chút nào.
Lúc đó bọn họ chỉ cho rằng kim tiễn này hắn là thứ phẩm, hoặc là năng lượng hao hết, căn bản không phải là một bộ phận tạo thành cấm bảo, chỉ hào nhoáng bên ngoài thôi.
Hiện tại nghĩ lại, hắn là uy năng trong kim tiễn, đại bộ phận dùng để trấn áp một tồn tại bên trong, không có dư thừa năng lượng để tiêu xài, cho nên mới không thể thúc dục được uy lực của kim tiễn.
Nếu đám người Lộ Dao Già phá vỡ phong ấn trong tiễn, kim tiễn uy năng có thể phát ra được mấy thành, nhưng đồng thời chỉ sợ tồn tại kia sẽ như vậy mà thoát ra mất.
“Lộ sư tỷ, Mạc sư tỷ, Tích sư tỷ, các ngươi ra tay phá vỡ phong ấn đi.” Diệp Húc từ từ phun ra một ngụm trọc khí, mỉm cười nói.
“Diệp huynh…” Bạch Nam Hiên muốn nói nhưng lại thôi.
“Không sao đâu, mấy chục vạn năm rồi, nói không chừng tồn tại bị phong ấn trong kim tiễn đã sớm chết, người nào có thể sống mấy chục vạn năm?” Diệp Húc cười nói.
Bạch Nam Hiên gật đầu nói phải.
Lộ Dao Già và Mạc Tang Tang, Tích Hàn Nguyệt lúc này quát lên một tiếng, phía sau một vầng trăng sáng dâng lên, chỉ nghe thấy những tiếng răng rắc. Từ trong ánh trăng đều xuất hiện một thanh cự phủ, hàn khí dày đặc, đều bổ thẳng tới kim tiễn.
Ba thanh cự phủ này khí phách nghiêm nghị, dường như có thể khai thiên lập địa vậy, rất khó tưởng tượng ba vị thiếu nữ đáng yêu này lại bá đạo như vậy, vu pháp lại bá khí như thế.
“Chẳng lẽ mấy cái rìu lớn này là quan tưởng cấm bảo của Hàn Nguyệt Cung mà phát triển thành vu pháp? Không nghĩ tới môn phái do nữ nhân tạo thành như Hàn Nguyệt Cung này, lại có vu pháp rầm rộ như vậy!” Diệp Húc trong mắt lộ ra thần sắc tán thưởng, nói.
Ba cái cự phủ này bổ vào kim tiễn ở trên không, đột nhiên thu nhỏ lại, hô một tiếng chui vào bên trong kim tiễn. Bên trong kim tiễn lập tức truyền tới tiếng ầm ầm bạo vang, chắc là từng đạo phong ấn bên trong kim tiễn bị cự phủ bổ ra.
Bên trong trăng sáng của ba thiếu nữ, không ngừng có cực phủ bay ra, lần lượt chui và kim tiễn, bạo vang không dứt.
Ba thiếu nữ lập tức trên trán từng giọt mồ hôi chảy xuống, hiển nhiên do thúc dục vu pháp phá cấm, khiến các nàng tiêu hao quá nhiều. Cho dù tu vi của các nàng có thâm hậu, cũng cảm thấy đã cố hết sức rồi.