Diệp Húc nói những lời này cũng chỉ là an ủi, nghệ hoàng luyện chế xích sắt này là vì muốn khóa trụ lại những viễn cổ cự thú như Cửu Anh Long Mãng, còn thừa lại một chút để trói con chó trông coi hoa viên này.
Thử nghĩ xem, xích sắt cứng rắn như vậy, ngay cả Già La Minh Tôn cũng không thể nào thoát ra được. Nếu đổi lại là bất kỳ người nào trong bọn họ cũng không có biện pháp mở ra được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Già La Minh Tôn bị đính vào một chỗ với con chó đen nhỏ này.
Già La Minh Tôn đột nhiên ánh mắt sáng ngời, vươn bàn tay to, rút một gốc cây linh thảo ra. Chỉ thấy linh thảo này có hơn mười lá cây, liên tiếp cùng một chỗ, giống như hai tay người, trung tâm hai tay có một hồng quả.
Quả đỏ rực này không ngờ bên trong có thể nhìn thấy một tòa linh sơn nho nhỏ, trên linh sơn loang loáng có thể nhìn thấy tam tôn phật đà, khoanh chân ngồi tham thiền trong núi. Thi thoảng còn có thể nghe thấy tiếng tụng kinh văn nghe vang dội truyền tới.
“Đây là một gốc cây Bà Sa Tiên Thảo, đã kết xuất là Phật Đà Đạo Quả rồi, nghe nói Bà Sa Tiên Thảo mỗi lần kết xuất ra Phật Đà Đạo quả, cần vạn năm. Trong quả này có tam tôn phật đà, chỉ sợ có được ba vạn năm tuổi, tuy rằng không phải là dược vương, nhưng có thể khiến lão tử sống lâu mấy trăm năm!” Già La Minh Tôn vui mừng quái đỗi, há miệng nuốt cả Bà Sa Tiên Thảo và quả này vào trong bụng.
“Kỳ quái, làm sao lại có mùi vị chua chua thế nhỉ?” Hắn nuốt tiên thảo vào, nhíu nhíu mày nói thầm.
Chó đen nhỏ đắc ý cười dạt dào, ha hả nói: “Hôm nay lão tử rời giường, tiểu lên trên cây này, mùi vị thế nào?”
Già La Minh Tôn gần như nôn ra cả mật xanh mật vàng, nắm con chó nhỏ này hành hung một trận. Chó đen nhỏ cũng không cam lòng yếu thế, cái đầu nhoáng lên, to như một ngọn núi nhỏ, vồ cắn tới. Trong lúc nhất thời, gà bay chó sủa, làm hư không biết bao nhiêu là linh dược.
“Đây là…Bỉ ngạn hoa!”
Lộ Dao Già đột nhiên phát hiện ra một gốc cây hoa kỳ lạ, không khỏi vừa mừng vừa sợ. Ba vị thiếu nữ bước lên phía trước, Diệp Húc đi qua nhìn lại, chỉ thấy đóa bỉ ngạn hoa này cũng không lớn, chỉ giống như một cây hoa cúc. Nhưng trong hoa lại lơ lửng một biển mây, biển mây ở cuối mơ hồ nhìn thấy một mảnh tiên thổ, mờ ảo như sương khó.
“Trong truyền thuyết, Bỉ Ngạn Hoa có thể nâng cao ngộ tính cùng tư chất của nhân loại. Nếu tu luyện tới bình cảnh, ăn luôn Bỉ Ngạn Hoa có thể nhìn sang được bờ bên kia của tu luyện, lĩnh ngộ ra cảnh giới sâu hơn, do đó đột phá được,làm ít công lớn.” Lộ Dao Già cẩn thận hái đóa hoa này, trịnh trọng thu hồi lại, giải thích với Diệp Húc.
“Nơi này không ngờ còn có cây ăn quả tiên loại như bàn đào quả, đây là dị phẩm trong truyền thuyết, có thể tăng lên thọ nguyên ngàn năm.”
Bạch Nam Hiên đứng ở dưới gốc cây đào, chỉ vào hơn mười quả bàn đào ít ỏi trên cây, tản mát ra hương khí sâu kin. Diệp Húc tháo xuống một quả bàn đào, chỉ thấy trong quả có một mảnh thiên cung, mây mù mờ ảo, có vẻ tràn ngập tiên khí.