Diệp Húc nghe thấy thanh âm xích sắt rung lên, trong lòng không khỏi cả kinh. Hắn vốn tưởng con chó trông coi báu vật hoa viên đã sớm hóa thành xương khô, nhưng nghe thấy thanh âm như thế, chứng minh con chó kia vẫn còn sống, nghe thấy thanh âm mọi người đều tiến lên xem xét.
“Con chó nào có thể sống được tới mấy chục vạn năm?” Già La Minh Tôn ánh mắt trợn tròn, miệng mở lớn, cảm thấy thế giới quan của mình sắp sụp đổ tới nơi.
Cho dù hắn là hoàng tộc thiên ma lấy sống lâu mà trứ danh, tu luyện tới trình độ tam bất diệt cảnh, tuổi thọ cũng chỉ có mấy ngàn năm. Tu luyện tới cảnh giới vu hoàng cũng chỉ có thọ nguyên vạn năm, rất ít người có thể vượt qua được con số này.
Về phần nhân gian vu hoàng, thọ mệnh còn không bằng vu hoàng ma tộc, chỉ có tuổi thọ mấy ngàn năm mà thôi.
Con chó phụ trách trông coi báu vật hoa viên không ngờ có thể sống từ tận thời đại nghệ hoàng tới hiện nay, khiến trong lòng hắn có cảm giác loạn.
Thế giới này đã không có đạo trường sinh, không có khả năng như viễn cổ tiên nhân, có được thọ mệnh vô cùng vô tận. Một lần sống lâu tới mấy chục vạn năm. Nhưng mà con chó này còn sống lâu hơn cả vu hoàng khiến cho mọi người sắp sụp đổ tới nơi.
Tiếng bước chân thùng thùng mà xích sắt chạm xuống mặt đất vẫn còn đang truyền tới. Mặt đất rung lên bần bật, còn chưa có nhìn thấy con chó này, đám người Diệp Húc liền có thể tưởng tượng, tất nhiên là một đầu quái vật cực lớn, không hề kém những viễn cổ cự thú bên ngoài kia.
“Sống nhiều năm như vậy, con chó này hơn phân nửa đã trở thành vu hoàng…”
Bạch Nam Hiên rùng mình một cái, nhỏ giọng nói: “Một con chó trở thành vu hoàng, đủ cho mọi người phải điên cuồng, hận không thể tự sát…”
Mạc Tang Tang buồn cười nói: “Chỉ sợ là con chó duy nhất thế gian chứng đạo vu hoàng đi?”
Lộ Dao Già lắc đầu nói: “Sư muội đừng nói giỡn, mọi người cẩn thận một chút.”
“Không sai, nếu tình thế không ổn mà nói, chúng ta chi bằng nhanh chóng rút lui khỏi đây, mặc kệ là chủng tộc gì chứng đạo vu hoàng, đều không phải là chúng ta có thể chống lại!” Già La Minh Tôn vẻ mặt khẩn trương, trán toát mồ hôi lạnh, giống như thác nước đổ xuống, lau lau mồ hôi trên trán, run giọng nói.
Tiếng xích sắt càng ngày càng tới gần, bước chân ngày càng nặng hơn, ầm ầm chấn động, giống như có một đầu cự thú to lớn vạn trượng đang trầm trọng bước tới vậy. Mọi người trong lòng khẩn trương, theo tiếng nhìn lại, không khỏi nao nao.
“Chó thật, nặng như vậy…”
Chỉ thấy một con chó nhỏ dài không quá một xích, đang kéo một cái xích sắt rất kỳ cục, thở hổn hển từ sâu bên trong báu vật hoa viên gian nan đi ra. Nó lách qua một hòn giả sơn, hiện ra trước mặt mọi người.
Con chó nhỏ này dường như chỉ có một hai tháng tuổi, cả người lông mao đen nhánh, cách biệt cả trời cả vực với những cự thú viễn cổ trong tưởng tượng của mọi người. Nó cực kỳ nhỏ, dường như ngay cả răng sữa cũng chưa mọc ra hoàn toàn nữa.
Khí thế của nó tuy rằng mạnh mẽ, nhưng không có mạnh tới mức thái quá. Chỉ có điều tương đương với cao thủ tam thần cảnh hợp thể kỳ. Nó cũng không phải con chó đầu tiên chứng đạo vu hoàng như trong tưởng tượng của mọi người.