Nam thiên môn vừa ra, trong nháy mắt tất cả mọi người an tĩnh lại ngơ ngác nhìn tòa cửa lớn này, yết hầu có chút khô khốc. Nam thiên Môn này tuy rằng là phỏng chế phẩm mà Tây Hoàng luyện chế, nhưng dù sao cũng là dựa theo viễn cổ Thiên Đình mà chế tạo lại, trong đó không chỉ có kho báu của Tây Hoàng, đồng thời bao hàm một bộ phận những bí mật của viễn cổ tiên nhân.
Tạo hình của nó có phong các rất cổ xưa, trên cửa phù điêu cũng không phải là phong cách của vu hoàng thời đại này, mà là phù điêu tiên thần viễn cổ cự thú ở thời cổ đại. Đây là tình hình hưng thịnh của viễn cổ thiên đình trước khi lục đạo tan biến.
Tây Hoàng đạt được viễn cổ truyền thừa, chỉ là phù điêu trên cửa cũng đủ cho người ta phải nghiên cứu một đoạn thời gian rồi.
Tòa cửa lớn này, có thể nói là gần với cấm bảo tồn tại, thậm chí có thể cất giấu cấm bảo ở trong đó.
Đại Đường Thiên Vương Phủ Nhị Thập Bát Thiên Linh Lung Hoàng kim bảo tháp cũng là bất diệt chi bảo được căn cứ vào viễn cổ truyền thừa mà rèn thành. Nó được xưng là có thể phong ấn hai mươi tám chư thiên, nhưng so với tòa Nam Thiên Môn này thì vẫn là có vẻ thô ráp hơn rất nhiều.
Dù sao, đây là vu bảo do một thế hệ vu hoàng luyện chế ra, mà linh lung hoàng kim bảo tháp lại là tổ tiên Thiên Vương Phủ, tam bất diệt cảnh Lý Thiên Vương rèn lên, uy lực và công hiệu căn bản không thể so sánh nổi rồi.
Tòa Nam thiên Môn này lẳng lặng đứng trước mặt mọi người, sặc sỡ lóa mắt, giống như một tòa kho báu chưa mở ra, chờ đợi người ta đi khai quật bảo tàng bên trong đó.
Mà Thái Tử Hỉ thì nhìn chằm chằm vào linh cữu thanh đăng trước Nam Thiên Mông, chỉ thấy thanh đăng ba ba cháy lên đèn, trong ánh mắt hắn lúc này cũng có hai ngọn lửa hừng hực thiêu đốt.
Thiên Sách Phủ Hạ Hạt, Thiên Vương phủ Lý Thiên Vương, Trình Vương Phủ Trình Vương, cùng với Tần Vương Phủ Tần Vương, nhìn khẩu quan tài màu đen này mà không khỏi hừ lạnh một tiếng.
Quan tài màu đen này nguyên bản là do nhiều cường giả Thiên sách phủ đồng loạt ra tay, hàng phục được quan tài này, thu cái bất diệt chi bảo, giao cho Thái Tử Hỉ sử dụng. Không nghĩ tới quan tài màu đen này hiện giờ lại ở trong tay Diệp Húc.
“Nam Thiên Môn…vẫn là giao cho ta đi!”
Vị cao thủ tam tướng cảnh của Vạn Kiếp Môn vừa ra tay đối phó với nữ đệ tử Hàn Nguyệt Cung đi nhanh về phía Diệp Húc. Sắc mặt hắn hồng nhuận, giống như đang say rượu vậy. Bởi vì yết hầu có chút khô, cho nên thanh âm rất khô khan, cười ha hả nói: “Ta ngược lại muốn nhìn, ngươi làm thế nào để đưa ta đi…”
Bàn tay to của hắn trực tiếp đập ra, chộp thẳng tới Nam Thiên Môn.
Cùng lúc đó, lại có bảy tên cường giả tam tướng cảnh đồng loạt ra tay, tám bàn tay to lớn chụp thẳng vào Nam Thiên môn.
Leng keng!
Kim long giản 36 tiết của Tần Vương phủ đột nhiên va chạm vào nhau, hóa thành hai đầu kim long, tản mát ra khí tức vô cùng trầm trọng, bức mở tám đại cao thủ tam tướng cảnh này ra ngoài. Hai đầu kim long rống giận, từ giữa không trung giơ vuốt chụp thẳng tới Nam Thiên Môn.
A!
Không trung đột nhiên một đồng lô rơi xuống, trong đồng lô một vầng mặt trời chói chang dâng lên, hung hăng đặt lên trên kim long giản 36 tiết. Trong mặt trời chói chang bay ra một đầu tam túc kim ôn, giơ nanh vuốt chụp thẳng vào đầu hai kim long. Không ngờ nó vô cùng hung hãn, tính toán chặt đứt đầu hai kim long này, đúng là lão già có vết sẹo hình con rết trên mặt của Thái dương thần cung ra tay!