Lộ Dao Già cùng hai nữ đệ tử Hàn Nguyệt cung cất bước đi vào bên trong hành cung Nghệ Hoàng, các cường giả các thánh địa liếc nhau, đứng dậy, đi theo các nàng vào trong hành cung.
“Diêp huynh, chúng ta muốn đi vào hay không?” Bạch Nam Hiên nhỏ giọng nói.
Diệp Húc cân nhắc một chút, lắc đầu nói: “Nơi này tuyệt thế cường giả nhiều lắm, tùy tiện một người chúng ta cũng không phải là đối thủ. Chỉ tính lão quái vật tam bất diệt cảnh đã có tới bảy tám người rồi, cường giả tam tướng cảnh có tới mười mấy người, long xà hỗn tạp. Ta phỏng chừng, nghệ hoàng hành cung kỳ thực cũng không có bảo vật gì trọng yếu. Chúng ta tốt nhất là không nên tham dự vào vũng nước đục này, thanh thản ổn định ở bên ngoài cướp đoạt một ít bảo vật thì hơn…”
“Chu Thiên Tinh Cung Thạch sư huynh, không biết lệnh đệ có mạnh khỏe hay không?”
Thái Tử Hỉ cười ha ha một cái, không biết vô tình hay cố ý liếc mắt nhìn Diệp Húc một cái, hướng Thạch Tinh Hải cười nói: “Trong Bàn Hoàng Lăng, Lý mỗ đã từng chứng kiến đệ đệ Thạch Tinh Vân, lệnh đệ cảnh ngộ không ổn đâu. Bị Diệp huynh nắm trong tay, thậm chí còn bị tiểu quang minh thánh địa Đàm Phương Sơn Đàm huynh đánh cho bị thương.”
Thạch Tinh Hải và nhiều cao thủ của Chu Thiên Tinh Cung đang định tiến vào nghệ hoàng hành cung, nghe vậy lập tức dừng lại, ánh mắt đều nhìn về phía Diệp Húc sắc mặt tức giận, âm trầm đáng sợ.
“Diệp phong chủ, xá đệ trẻ người non dạ, nếu có nơi nào mạo phạm, xin mời Diệp phong chủ rộng lượng.”
Thạch Tinh Hải trên mặt hiện lên một đạo thanh quang, lập tức khôi phục lại như cũ, nhìn về phía Diệp Húc, như cười như không nói: “Không biết Diệp phong chủ muốn cái gì, mới có thể thả xá đệ ra đây?”
Diệp Húc trong lòng trầm xuống, biết Thạch Tinh Vân ở trong tay hắn, ngoại trừ Thái Tử Sơ thì đó là Thái Tử Hỉ. Thái Tử Sơn đã chết, bị Thủy hoàng đế mượn xác hoàn hồn, hắn vẫn không có để chuyện này ở trong lòng, tuy nhiên lại xem nhẹ Thái Tử Hỉ rồi.
Thái Tử Hỉ có thể chạy trốn trong tay Thái Tử Sơ, thực lực không kém, người này nhìn giống như quân tử đôn hậu vô cùng, giống như một thế hệ minh quân. Nhưng tâm cơ của hắn không kém so với Thái Tử Sơ, lúc này nhắc lại chuyện xưa đơn giản là tạo thêm phiền toái cho Diệp Húc. Hơn nữa phiền phức không chỉ có một.
“Không biết đệ tử tiểu quang minh thánh địa của ta, Đàm Phượng Sơn ở nơi nào?”
Một trưởng giả tiểu quang minh thánh địa nghe thấy vậy, vọt tới, đằng đằng sát khí cười lạnh nói “Mong rằng Diệp phong chủ có thể thông báo cho ta một tiếng.”
Thái Tử Hỉ vẻ mặt mang theo bi ai cực độ, rơi lên nói: “Đáng thương Đàm huynh và Diệp huynh công bình đánh giá, kỹ kém một bậc, không chỉ bị Diệp huynh đánh thành thịt vụn, thậm chí ngay cả nguyên thần Quỳ Ngưu và Cú Mang đã bị Diệp huynh nuốt trọn. Đàm huynh Cú Mang nguyên thần, hẳn là nguyên thần tiên thiên ngũ hành của Úc Khánh Sơn Úc huynh đi? Đáng thương, Úc Khánh Sơn huynh đệ chết thảm trong tay Diệp huynh, thậm chí ngay cả người kế thừa di chí của hắn Đàm Phượng Sơn Đàm huynh cũng không thể trốn thoát khỏi vận rủi này. Hai vị nhân tài kiệt xuất, cứ như vậy mà ngã xuống, thật sự làm cho người ta phải rơi lệ than tiếc…”