Chư vị cường giả các đại thánh địa, sắc mặt đều âm trầm đáng sợ, nhìn thẳng vào người đột nhiên xuất hiện này, người thiên niên mặc áo màu lam xuất đầu thay mặt Bạch Nam Hiên và ba vị thiếu nữa Hàn nguyệt cung.
“Diệp Thiếu Bảo!” Thái Tử Hỉ cắn chặt răng, vang lên những tiếng lách cách, gằn ra từng chữ.
Thiên Sách Phủ Lý Thiên Vương thản nhiên nói: “Điện hạ an tâm chờ một chút, chớ nóng nảy, yên lặng xem biến, tiểu tử này chạy không thoát.”
Đông Hoàng Mục ánh mắt sáng lên, nhỏ giọng cười nói: “Diệp Húc, ngươi cũng tới đây…”
“Hắn chính là Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo?”
Lão già thái dương thần cung bên cạnh Đông Hoàng Mục vẫn chưa từng mở miệng, đều nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy nói như vậy đột nhiên mở hai mắt. Hai đạo hỏa lãng từ trong mắt hắn bắn ra ngoài, làm cho hư không cháy sụp xuống, uy thế làm người ta vô cùng sợ hãi.
Trên mặt hắn có một vết sẹo hình con rết, lúc này tức giận, vết sẹo màu đỏ, giống như con rết bằng máu vậy, mấp máy bò sát trên mặt hắn, ánh mắt hung ác nham hiểm vô cùng nói: “Tây Hoàng Mẫu từng được một kiện trọng bảo của Thái Dương thần cung chúng ta. Hơn phân nửa ở trong Nam Thiên Môn. Nghe đồn Nam Thiên Môn ở trong tay hắn, Mục nhi, chuyện này có phải là thật không?”
Đông Hoàng Mục nhẹ nhàng gật đầu, mặt mang thần sắc hổ thẹn nói: “Đồn đại không có lầm, lần trước ở Lĩnh Tây Quy Tàng Môn từng tính cưỡng ép cướp đoạt, lấy thủ đoạn của ta, hẳn có thể bắt được hắn. Tuy nhiên lại vướng cường giả của Hoàng Tuyền Ma Tông ra tay, khiến ta không thể không rút đi được.”
“Hay hay, Hoàng Tuyền Ma Tông không ngờ lại mặt dày mày dạn tới trình độ này, không ngờ để cho tuyệt đại cao thủ đi đối phó với đệ tử tiểu bối!”
Lão giả thái dương thần cung kia nói xong vết sẹo trên mặt càng thêm đỏ rực, dường như có thể nhỏ máu xuống rồi vậy, cười lạnh nói: “Ứng Tông Đạo là loại ngươi âm hiểm giảo hoạt, năm đó thắng hiểm ta một chiêu, lưu lại vết sẹo này trên mặt của ta, cả đời này không thể luyện hóa được! Nếu hắn có thể mặt dày mày dạn ra tay với ngươi, vậy đừng trách ta phá hư quy củ, làm thịt tiểu quỷ này!”
Những thánh địa khác cũng lập tức nhận ra Diệp Húc, có người nghiến răng nghiến lợi, có người tim đập thình thịch, hận không thể lập tức ra tay, xử lý Diệp Húc cướp đoạt Nam Thiên Môn.
Diệp Húc kẻ thù nhiều lắm, hơn nữa trên người hắn mang theo kho báu Nam Thiên Môn, lập tức hấp dẫn hết thảy lực chú ý của mọi người lên người mình, hồn nhiên quên đi tồn tại của Bạch Nam Hiên.
Thậm chí ngay cả ba vị thiếu nữ Hàn Nguyệt Cung kia, cũng không khỏi trợn mắt nhìn Diệp Húc. Ánh mắt các nàng nhìn lên người Diệp Húc, trong mắt ánh sáng đảo liên tục.
Bạch Nam Hiên bị mọi người quên lãng càng thêm sùng bái Diệp Húc tột đỉnh, lẩm bẩm nói: “Diệp huynh không hổ là nhiệt tình vì lợi ích chung, nhân sinh có thể cầu được một người tri kỉ như vậy, còn cần gì nữa…”
Vị lão già tam bất diệt cảnh Nguyên Thủy ma tông nao nao, nét mặt già nua không ngừng run lên, cao giọng cười quái dị, tiếng cười rất khó nghe, thật lâu sau ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Húc, ngoáy ngoáy cái lỗ tai của mình, cười ha hả nói: “Tiểu tử ngươi nói cái gì? Ngươi nói lại một lần nữa cho lão phu nghe xem!”