Diệp Húc liếc mắt một cái nhận ra, đây là cao thủ Hàn Nguyệt cung phái tới gặp phải cường địch, lọt vào công kích của cường giả tam tướng cảnh. Nhìn khí tức do pháp tướng phát ra, hẳn là đệ tử của vạn kiếp môn.
“Kiều Kiều hiện giờ là đệ tử của Hàn Nguyệt Cung, lần này cao thủ Hàn nguyệt Cung giao thủ với người khác, tình huống không lạc quan cho lắm, ta nhất định phải tới giúp!”
Diệp Húc ánh mắt chớp động, cười nói: “Minh tôn, ngươi không thể xuất hiện ra ánh sáng, nếu ngươi xuất hiện, ta dám cam đoan mọi người sẽ cùng chung mối thù, cùng nhau hướng ngươi ra tay. Không bằng ngươi tránh trong ngọc lâu của tiểu đệ, để ta đi vào xem thế nào, nghệ hoàng hành cung tới tột cùng là có bộ dạng gì?”
Già La Minh Tôn gật đầu, hằng cổ ma vực hoàng tộc có tiếng xấu, đối lập với tất cả chủng tộc của thế giới vu hoang, chính là kẻ thù chung của tất cả các thánh địa.
Nếu bị người phát hiện hắn là đại minh tôn vương hằng cổ ma vực, chư đại cao thủ thánh địa vây công, hắn tuyệt không thể sống mà thoát khỏi bắc hải bí cảnh!
Hơn nữa lúc này trong linh cữu thanh đăng còn có rất nhiều tiễn khí của nghệ hoàng lưu lại. Già La Minh Tôn lúc này không có nơi dung thân, chỉ có thể trốn đi.
“Lão đệ, nghệ hoàng hành cung không biết có bao nhiêu bảo vật, làm sao có thể thiếu được đại tôn ta?”
Già La Minh Tôn hai mắt màu đỏ, xuất ra huyết quang, cười ha hả nói: “Tránh ở trong ngọc lâu của ngươi, không biết ngươi thu lại ngọc lâu lúc nào, rất bất biệt. Không bằng đại tôn ta trốn trong tử phủ của ngươi. Ta có thể mượn ánh mắt ngươi quan sát bốn phía, bất cứ lúc nào cũng có thể lục soát thu đi bảo vật được.”
“Đại tôn, ở trong tử phủ của ta, ngươi không thể tùy ý làm bậy, hồ loạn được.” Diệp Húc chỉnh sắc nói.
“Yên tâm, ta tự có chừng mực”
Diệp Húc vươn một ngón tay, nhẹ nhàng điểm vào mi tâm chính mình, chỉ thấy mi tâm của hắn vỡ ra, lộ ra không gian tử phủ. Già La Minh Tôn thân hình vừa động, hình thể càng ngày càng nhỏ, đầu nhập vào bên trong không gian tử phủ của hắn, biến mất không thấy.
“Bạch huynh, chúng ta đi, nhìn xem nghệ hoàng hành cung thế nào?”
Diệp Húc và Bạch Nam Hiên hai người chạy về tòa thành phía trước. Không quá lâu sau, đã chạy tới bên cạnh thành, chỉ cảm thấy khí tức vu hoàng ngày càng nặng, trấn áp thân thể, nguyên thần, nguyên thai, cho ngươi có một thân bản lĩnh nhưng không phát huy ra được sáu bảy thành.
Lần này tiến bào Bắc Hải bí cảnh có rất nhiều cao thủ các thánh địa, mục đích khác với đám người Diệp Húc. Bọn họ chính là vì của cải Nghệ Hoàng, thẳng tới hành cung, cướp đoạt bảo vật trong hành cung.
Nghệ hoàng thân là thượng cổ vu hoàng, đánh cắp quốc vận Đại Hạ hoàng triều, hắn lưu lại hành cung, cho dù là tùy tiện đồ vật dùng hàng ngày, chỉ sợ cũng là bảo vật rất tốt.
Mà ba người Diệp Húc lại chạy chung quanh bắc hải bí cảnh cướp đoạt linh khí và tài liệu. Mấy thứ này trong mắt các cao thủ thánh địa, cũng không phải là trọng yếu, còn xa mới bằng vu bảo quý báu do nghệ hoàng chính tay luyện chế. Nếu không phải như thế, Diệp Húc cũng không có khả năng dễ dàng lấy được kim tiễn của nghệ hoàng.