Có Già La Minh Tôn ở đây, Diệp Húc có thể chống lại kim tiễn tản mát ra khí tức cấm bảo, kỳ thực lấy thực lực của hắn, còn không thể khiêng linh cữu thanh đăng đi được. Chủ yếu vẫn là do Già La Minh Tôn ra tay thôi.
Sau một lúc lâu, hắn và Già La Minh Tôn rốt cuộc cũng đi tới được phía trước kim tiễn này. Diệp Húc thở dài một hơi, tuy rằng kim tiễn chỉ là cấm bảo không trọn vẹn, nhưng vẫn làm cho hắn trong lòng mừng thầm không ngớt.
Già La Minh Tôn đã thò đầu ra đánh giá kim tiễn này, chỉ thấy kim tiễn dường như tiêu hao sạch tất cả năng lượng, yên lặng xuống dưới, lâm vào ngủ say.
Già La Minh Tôn ánh mắt rực đỏ, liếm liếm miệng, cười ha hả nói: “Tiểu tử, chỉ sợ tiễn này rất mạnh, ngươi còn lấy không được, không bằng để đại tôn giúp ngươi một phen? Tuy nhiên lão tử thu nó, chi bằng để ta dùng một thời gian trước đã.”
“Minh Tôn vất vả, loại việc nhỏ này, làm sao có thể để Minh Tôn vất vả đây? Vẫn là để tự tiểu đệ tới lấy đi!”
Diệp Húc hít dài một hơi, phía sau đột nhiên hiện ra mười hai nguyên thai, mười hai nguyên thần, hắn vận Đại Nhật Thuần Dương Vô Cực Kinh. Chỉ thấy những nguyên thai phía sau hợp lẫn với nhau, mười hai nguyên thần dung hợp lại, khiến cho khí thế của hắn tăng trưởng mạnh mẽ, so với trước đây càng mạnh mẽ hơn nhiều.
Rầm!
Tất cả nguyên thai nguyên thần phía sau hắn biến mất, thay vào đó là một vòng mặt trời chói chang, sáng rực rỡ. Bên trong vầng mặt trời chói chang này thậm chí truyền tới dẫn lực vô cùng mạnh mẽ, dường như muốn cắn nuốt hết thảy, làm cho tất cả mọi vật đều bị cắn nuốt vào bên trong nguyên thai.
Vầng mặt trời chói chang này giống như đang dựng dục sinh mệnh, mỗi lần chấn động là một lần truyền ra lực lượng mạnh mẽ vô cùng.
“Thái Dương Thần Cung, Hạo Thiên Đại Nhật Chân Kinh!” Già La Minh Tôn trong lòng khiếp sợ không ngừng, thất thanh nói.
Thái Dương Thần Cung Hạo Thiên Đại Nhật Chân Kinh cực kỳ dũng mãnh bá đạo, đồng thời cũng cực kỳ bắt mắt, chỉ cần nhìn qua tâm pháp này, bất kể người nào cũng không thể quên.
Già La Minh Tôn từng ở trong Hằng Cổ Ma Vực gặp qua cường giả Thái Dương thần cung. Bởi vậy hắn liếc mắt một cái là nhận ra được tâm pháp vận chuyển của Diệp Húc, tuyệt đối là bí mật bất truyền của Thái Dương thần cung.
“Di la thiên địa tháp, tế!”
Diệp Húc khẽ quát một tiếng, một tòa bảo tháp chín tầng phóng lên trên cao, gắn vào đỉnh đầu của hắn, nguyên thần nguyên thai của hắn lập tức nhảy vào bên trong tháp. Bảo tháp lập tức kích phát ra uy năng, từng đạo ánh sáng mờ lưu chuyển hạ xuống dưới, quanh quanh thân thể của hắn.
Từng đạo sáng mờ chứa năng lượng khủng bố hơn xa nguyên thần chi bảo, kích thích hư không, bảo vệ thân hình hắn.
Già La Minh Tôn bất chấp giật mình, chỉ thấy Diệp Húc chuẩn bị thỏa đáng, phòng ngự chu đáo chặt chẽ, lúc này mới thò tay ra, hướng tới kim tiễn mà chộp.