Di la thiên địa tháp như trước vẫn lấy đại chu thiên tinh đấu trận đồ làm gốc cơ bản, lấy tài liệu cấp bậc kim tinh khí, làm tài liệu cơ sở xây dụng bảo tháp. Muốn làm bảo tháp hoàn toàn hoàn thiện, còn cần phải tài liệu cấp bậc ngũ hành khí.
Ngũ hành kim khí, Diệp Húc chỉ nhìn thấy xa xa một lần ở trong trụ quang đại trận Vạn Cổ ma vực mà thôi. Nó tản mát ra ánh sáng nhiều màu, giống như cái đuôi của khổng tước, bị dấu ở nơi sâu nhất bên trong trụ quang đại trận.
Đây là tài liệu cao đẳng kim tinh khí còn cao hơn cả tức nhưỡng, thế gian hãn hữu.
Tuy nhiên khi cách lâu như vậy, chỉ sợ vạn cổ ma vực bảo vật đã sớm bị người cướp đoạt không còn rồi. Ngũ hành kim khí kia, chỉ sợ cũng biến thành vật của người khác rồi.
“Ngũ hành kim khí, chỉ sợ cho dù là trong kho báu của Hoàng Tuyền Thánh Tông ta cũng không có nhiều. Mấy thứ này đều là tài liệu luyện chế cấm bảo, Thánh Tông ta lưu trữ loại tài liệu này cũng không thể dễ dàng lấy ra được để cho ta luyện chế vu bảo. Hiện giờ Di la thiên địa tháp của ta mới chín tầng, khoảng cách 33 tầng còn quá sớm. Hiện tại bắt đầu sử dụng tài liệu luyện chế cấm bảo, nếu tới trình tự cao hơn, vậy phải dùng tài liệu gì đây?”
Diệp Húc biết đủ loại tài liệu, dựa theo phẩm bậc thì chia làm chín phẩm, trong đó ngũ hành kim khí là bảo vật cửu phẩm rồi. Di la thiên địa tháp hiện tại đã dùng tài liệu cửu phẩm luyện chế, tương lai tài liệu còn cần phải cao thế nào nữa, chỉ sợ hắn cũng không thể nhận thức được.
“Kỳ thực phương pháp đơn giản nhất, đó là tìm được tòa bảo tháp của Di la thiên yêu đế kia, lược bớt cho ta phải luyện chế. Tuy nhiên lấy tu vi hiện tại của at, cho dù là tòa bảo tháp ở trước mặt ta, chỉ sợ ta cũng không thể thu nó đi. Thậm chí còn chưa tới gần biên giới bảo tháp, sẽ bị bảo tháp chấn tan xương nát thịt! Đừng nói ta, cho dù là vu hoàng, chỉ sợ cũng không thể tiếp cận tòa bảo tháp kia được…”
Diệp Húc đúng là không thể nghi ngờ điểm này, hắn ở trong bàn hoàng lăng đã từng chứng kiến khí tức của bàn hoàng lăng. Chỉ là cấm chế và uy áp bên trong hoàng lăng, liền có thể khắc chế được cường giả tam bất diệt cảnh như Già La Minh Tôn. Làm cho Già La Minh Tôn bị vây trong đó mấy trăm năm, gần như bị mài chết bên trong cấm chế, có thể thấy được khí tức vu hoàng tột cùng hùng mạnh tới như thế nào.
Mà Di la thiên yêu đế so với vu hoàng mạnh mẽ không biết bao nhiêu lần, hắn luyện chế chính là chứng đạo chi bảo, vu hoàng chỉ sợ tới gần cũng bị đập vụn.
Diệp Húc đi thẳng ra khỏi ngọc lâu, chỉ thấy Bạch Nam Hiên ngồi ở dưới một gốc cây đại thụ, thở hổn hển, linh cữu thanh đăng bị hắn đặt sang một bên, quan tài mở ra, Già La Minh Tôn đang thò cái đầu cực lớn của mình ra liếm liếm miệng.
“Minh Tôn, ta đã sớm nói qua, ta có thể ứng phó, ngươi sao lại ra tay…”
Bạch Nam Hiên oán giận nói, đột nhiên nhìn thấy Diệp Húc từ trong ngọc lâu đi ra, không khỏi vui sướng vạn phần, kêu khổ nói: “Diệp huynh, ngươi rốt cuộc cũng đi ra, ngươi tới phân xử dùm ta. Vừa rồi ta rõ ràng có thể đối phó được mấy cao thủ Thái cực Tông kia, vốn đã áp chế bọn họ xuống rồi, làm cho bọn họ chịu thua. Người ta đã tính toán xin lỗi, ý tứ của ta là nếu xin lỗi, vậy thả bọn họ rời khỏi, dù sao tất cả mọi người đều là đồng đạo trong giang hồ, oan gia nên giải không nên kết. Minh Tôn lại thò một bàn tay từ trong quan tài ra, kéo bọn họ vào bên trong quan tài, ăn sạch người ta!”