Diệp Húc trong lòng rùng mình, Bạch Nam Hiên chính là đệ tử quan môn của hải ngoại Thanh Đế Môn môn chủ, đường đường là môn phái do một thế hệ Thiên đế truyền tới ngày hôm nay. Tu vi của môn chủ môn phái này, chỉ sợ là nhân vật cùng cấp bậc với Ứng Tông Đạo.
Hiển nhiên môn chủ Thanh Đế môn khiến cho Bạch Nam Hiên tới đây, phân nửa là dã biết Bắc Hải Băng Nguyên có sự kiện phát sinh, cũng tức là bắc hải bí cảnh sắp xuất hiện.
Mà Ứng Tông Đạo trong ngọc phù cho Diệp Húc thấy trạm thứ nhất là Bắc Hải Băng Nguyên chỉ sợ cũng có nguyên nhân như vậy.
“Hai người này đa mưu túc trí, sẽ không vô duyên vô cớ để chúng ta tới nơi này, khẳng định có đại sự phát sinh, tới tột cùng thì Bắc Hải bí cảnh là gì?”
Diệp Húc trong lòng tò mò vạn phần, đánhgiá khắp mọi nơi, chỉ thấy Bắc Hải Băng Nguyên ngoại trừ sau đầu cự thú viễn cổ ra, cũng không có bất cứ cái gì khác, căn bản không nhìn ra được cái gì gọi là bí cảnh.
“Trung Châu Hạ gia thật là bá đạo, bắc hải bí cảnh không phải là của Hạ gia các ngươi, các ngươi Hạ gia thiên đỉnh đã sớm biến mất, thiên đỉnh mới được luyện chế này chỉ là do nhân hoàng đúc lên. Dựa vào thiên đỉnh này, các ngươi nghĩ rằng có thể chiếm lấy được Bắc Hải bí cảnh được sao?”
Đột nhiên lại có hơn mười người bay tới, chỉ thấy trên đỉnh đầu một người đàn ông trung niên đột nhiên xuất hiện ra một tòa linh lung hoàng kim bảo tháp 28 tầng. Còn có mỗ lão giả trên đỉnh đầu hiện lên pháp tướng, tôn pháp tướng này cao tới vạn trượng đang thở hổn hển mà khiêng một cái búa cực kỳ lớn. Lại có một người tế khởi hai thanh kim giản, cùng 36 tiết, va chạm lẫn nhau trong không trung như kim long vậy, phát ra những tiếng nổ rung trời.
Đây là ba kiện bất diệt chi bảo, ánh giao sinh huy, đồng thời đối kháng với uy áp của thiên đỉnh.
Những người khác đều là người trẻ tuổi, đứng giữa đám người lộ ra khí độ ung dung cao quý, cũng là người quen của Diệp Húc. Đại Đường Thái Tử Hỉ, về phần sáu người đằng sau, hẳn là tài năng tuấn kiệt trẻ tuổi của Thiên Sách Phủ.
Đột nhiên lại có người cười dài nói: “Thiên Vương phủ Linh Lung Hoàng kim bảo tháp, Trình vương phủ Liệt Thiên Phủ, Tần vương phủ Kim Long Song Giản. Đại đường thiên sách phủ Thượng tướng, trường sử, Tư Mã cùng nhau tới đây. Xem ra Thiên Sách Phủ đối với Bắc Hải bí cảnh, thật sự bỏ đủ tiền vốn!”
Diệp Húc theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy mấy trăm cao thủ giáng lâm, lại tới từ các môn phái khác nhau. Cường giả chính ma yêu ba đạo đều tới, đều có cao thủ tam bất diệt cảnh trấn thủ, lai có bất diệt chi bảo, thực lực cực đoan hùng mạnh, tản mát ra từng đợt khí diễm thiên khung, chống lại thiên đỉnh Hạ gia.
Lúc này hiển nhiên thiên đỉnh Hạ gia không thể chống lại được rồi, bị hơn mười kiện bất diệt chi bảo ép tới, dần dần thu nhỏ lại, không còn lớn như trước.
Thiên đỉnh này dù sao cũng không phải là cấm bảo chân chính, mà là nhân hoàng kỳ cao thủ Hạ gia căn cứ vào thiên đỉnh chân chính mà rèn ra phỏng chế phẩm. Nó đối kháng với hơn mười kiện bất diệt chi bảo quả thực có chút lực bất tòng tâm.
Nếu đổi lại là thiên đỉnh chân chính, đừng nói hơn mười kiện bất diệt chi bảo, cho dù là 100 kiện, 1 vạn kiện, cũng đừng mơ tưởng chống lại được thiên đỉnh, chỉ bị trấn áp mà thôi.