Già La Minh Tôn liên tục xem chừng, chỉ thấy đầu Hư Không Long Mãng này bị khóa trong thiên phong hạp cốc nhưng hung uy vẫn ngập trời, thân thể của nó quá lớn, phạm vi ngàn dặm đều ở trong phạm vi công kích của nó, lúc này mới trầm giọng nói: “Đây là một đầu Hư Không Long Mãng, lại bảo là Tu Xà, là dị chủng thời viễn cổ, phỏng chừng bị người trấn áp ở nơi này. Ngay cả nguyên thần cũng bị khóa trụ, không thể xê dịch biến hóa. Người này có thể trấn áp được loài dị chủng dũng mãnh từ viễn cổ hoang dã này, tự nhiên có thể dễ dàng giết được nó, nhưng phỏng chừng muốn nó canh giữ cái gì đó mới lưu lại tính mệnh.”
Diệp Húc trong lòng có chút tò mò, Hư Không Long Mãng này từ trong Thiên Phong Hạp cốc bay ra, chẳng lẽ nói bên trong địa huyệt có bảo tàng gì?
“Có thể trấn áp được long mãng lợi hại như thế này, người nọ phân nửa là vu hoàng, vu hoàng này cần long mãng trông coi cái gì? Chẳng lẽ là kho báu của hắn khi còn sống lưu lại? Minh Tôn ngươi có tâm động không?”
Già La Minh Tôn và Diệp Húc liếc nhau, hai người tâm ý thông nhau, Bạch Nam Hiên lúc này liếc mắt đánh giá hư không long mãng một cái, đề nghị nói: “Diệp huynh, nếu chúng ta đã lấy được đầy đủ phong sát, tốt nhất vẫn là nên rời khỏi nơi này thì tốt hơn.”
“Tiểu yêu quái, ngươi sợ?” Già La Minh Tôn cạc cạc cười nói, vươn đầu lưỡi thô dày của mình liếm liếm mặt Bạch Nam Hiên.
“Da thịt thật non, thật muốn ăn quá…” Vị Đại Minh Tôn Vương này nhỏ giọng thầm nói.
Bạch Nam Hiên lau nước miếng trên mặt, lắp bắp biện bạch nói: “Ta sao lại sợ chứ? Còn có vị…minh tôn này, không được liếm mặt của ta, rất không có lễ phép.”
Diệp Húc cười nói: “Bạch huynh, long mãng này hơn phân nửa bảo vệ một kho báu của vu hoàng, của cải bên trong nhiều vô cùng, chúng ta nếu đã tới được đây, đương nhiên là phải thăm dò tới tột cùng. Chẳng lẽ Bạch huynh không động tâm?”
Bạch Nam Hiên bị hắn nói cho quả thực tâm động, có chút chần chừ nói: “Long Mãng này phân nửa là bảo vệ phần mộ của chủ nhân. Chúng ta đi trộm mộ người khác, dường như là không tốt lắm đâu? Còn có…Minh Tôn, đừng liếm nữa, nếu liếm nữa ta giận đấy!”
Hắn hiển nhiên là một người rất thành thật, nếu đổi lại là Diệp Húc, đã sớm bùng lên giết người rồi.
“Minh Tôn, vị Bạch huynh này là bạn tốt của tiểu đệ, không phải là đồ ăn của ngươi.”
Diệp Húc có chút bất đắc dĩ cười nói: “Nếu ngươi có ý tưởng, không ngại xử lý đầu Long mãng kia, sau đó chúng ta đi thăm dò. Thiên phong hạp cốc sâu bên trong tới tột cùng là ẩn nấp cái gì?”
“Được! Đại tôn ta cái gì đều nếm qua rồi, còn chưa nếm qua loại viễn cổ mãnh thú Hư Không Long Mãng này!”
Già La Minh Tôn hô một tiếng nhảy ra khỏi linh cữu, một tay nâng lên quan tài, một tay cầm thiên khuyết chiến kích, quanh thân ma diễm ngập trời, nhanh chóng bay tới hư không long mãng.
Thân hình hắn cực kỳ cao lớn, tuy nhiên trước mặt hư không long mãng này vẫn nhỏ bé không chút đáng kể.