Diệp Húc nhìn tới, không ít vu sĩ chờ đợi sát khí ở đây tóc đã trắng xóa, thậm chí ngay cả chòm râu cũng màu trắng. Hiển nhiên bọn họ ở trong này quá dài rồi, vì thu hoạch sát khí hoàn chỉnh, đã đợi không biết bao nhiêu lâu.
Những người này cũng không dám thâm nhập vào sâu bên trong Thiên Phong Hạp Cốc, đều là tam dương cảnh, thực lực vu sĩ có khả năng chênh lệch mấy trăm tới mấy ngàn lần. Những người khoanh chân ngồi bên trong thung lũng này đều là vu sĩ tam dương cảnh không đủ thực lực xâm nhập vào bên trong Thiên Phong hạp cốc, chỉ có thể chờ đợi phong sát từ trong cốc thổi ra, sau đó nhân cơ hội thu đi phong sát.
Diệp Húc từ khi là tam đan cảnh, đã từng dùng bảy thứ sát khí rèn luyện qua nguyên đan thân thể và nguyên thần. Tuy nhiên khi đó hắn chỉ tẩy lễ một lần đã khiến cho nguyên thần và chân nguyên của hắn có chứa đựng khí tức thuần dương, cũng không có hấp thu bảy đạo sát khí kia.
Mà vu sĩ tam dương cảnh, lại cần hấp thu sát khí, khu trừ tất cả tạp chất bên trong thân thể nguyên thai nguyên thần. Như vậy mới thành tựu nguyên thần, tu thành đại vu.
“Có phong sát thổi ra kìa!” đột nhiên có người kêu lớn, thanh âm tràn ngập vui mừng.
Diệp Húc theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một đạo phong sát màu xanh dài không tới ba dặm đang từ sâu trong thung lũng thổi tới. Hiển nhiên những phong sát này chính là phế phẩm đã sử dụng qua, đã có người dùng sát khí này rèn luyện nguyên thần nguyên thai, còn lại một ít sát khí không tinh thuần.
Tuy nhiên , những vu sĩ trong thung lũng này lại kích động vạn phần, đều ra tay, hướng cái phong sát không trọn vẹn kia mà chộp tới. Thậm chí có người vì thế mà đánh đập tàn nhẫn, công kích tới người cạnh tranh với mình, tiếng chém giết ầm ầm một mảnh.
Diệp Húc thấy thế, không khỏi âm thầm lắc đầu, đệ nghị nói: “Bạch huynh, nơi này không biết năm nào tháng nào mới xuất hiện một phong sát, chúng ta tốt nhất nên xâm nhập vào sâu bên trong Thiên Phong Hạp cốc, tới bên trong sưu tầm.”
Hai người bay thẳng vào sâu bên trong hạp cốc, tới cuối, chỉ thấy một cửa động màu đen thui rất lớn, cuồng phong từ trong cửa động thổi quét ra, quét sạch hết thảy, phong thanh giống như hàng vạn quỳ ngưu ngửa cổ rống giận, đinh tai nhức óc.
Động huyệt thật lớn này phạm vi hơn mười dặm, giống như một cái miệng quái vật thật lớn, chỉ thấy bốn phía vách tường của động huyệt đều là bông tuyết, kỳ hàn vô cùng.
Hai người dọc theo động này bay vào sâu bên trong, càng ngày càng xâm nhập xuống nền đất. Chỉ nghe thấy phong thanh ngày càng vang, uy lực của cương phong cũng ngày càng mạnh, đủ làm thuần dương chi bảo bị dập nát, vu sĩ tam dương cảnh bình thường căn bản tới đây chỉ có một đường chết.
Diệp Húc và Bạch Nam Hiên xâm nhập hơn mười dặm vào động huyệt, chỉ cảm thấy áp lực ngày càng mạnh hơn. Mà nơi bọn họ đi qua cũng có không ít vu sĩ đang khoanh chân mà ngồi, thủ vững ở đây chờ đợi phong sát từ trong huyệt động thổi ra.