Thanh Đế Môn chính là môn phái hùng mạnh nhất của yêu tộc, chính là do Thanh Đế khai sáng. Nghe nói trước đây rất lâu, Đông Hoàng Gia Thiên Đế thống trị thế giới, Thanh Đế bắt đầu quật khởi, sau lại thành tựu thiên đế, phủ định lại Đông Hoàng gia, trở thành đế tôn mới.
Thanh Đế Môn là do Thanh Đế truyền xuống đạo Nho chính thống, tuy nhiên môn phái này ẩn cư hải ngoại, cùng với chính yêu ma ba đạo rất ít liên hệ, bởi vậy vm đi du lịch giang hồ nhiều năm như vậy vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy đệ tử một môn phái do thiên đế khai sáng.
Bạch Nam Hiên cũng giống Diệp Húc, cũng tu luyện tới tam dương cảnh thân dương kỳ, tuy nhiên tu vi của hắn, so với vu sĩ tam dương cảnh bình thường hùng hậu hơn rát nhiều. Cho dù so sánh với Diệp Húc thì cũng không kém nhiều lắm.
Đây là một tên tích lũy tu vi vô cùng thâm hậu, Diệp Húc lần đầu tiên nhìn thấy vu sĩ ở cùng cảnh giới có thể ngang cấp tu vi với mình.
Diệp Húc tích lũy tu vi, thâm hậu tới cực điểm, căn cơ vô cùng vững chắc, hơn nữa tu luyện đủ loại tâm pháp, mở rộng đan điền, khiến cho tu vi của mình ở trong cùng thế hệ là vượt xa quá nhiều. Hắn lại trải qua sát phạt, vô số lần chiến đấu, khiến thực lực của mình nâng cao, thủ đoạn cao tới đáng sợ, cực ít người có thể dẹp ngang được với hắn.
Bạch Nam Hiên tu vi mặc dù so với hắn có hơi chút không bằng, nhưng cũng không cách xa quá, có thể thấy được thực lực và tư chất của người này.
Ngắn ngủi ở chung, Diệp Húc đã phát hiện, Bạch Nam Hiên người này làm việc có chút cứng nhắc, cứng nhắc tới đáng sợ, bất kể làm chuyện gì, người này cũng cẩn thận tỉ mỉ, có nề nếp và dựa theo chương trình mà làm việc.
Cho dù là lúc hắn nói chuyện với Diệp Húc, cũng có nề nếp, nho nhã, lễ độ.
Cương phong rít gào, băng thạch hỗn loạn cùng một ít sát khí xông tới. Diệp Húc và Bạch Nam Hiên tu vi và thực lực cực cao, đúng là không chút sợ hãi đám cương phong sát khí này.
Dần dần, Diệp Húc phát hiện ra tung tích của những người khác, chỉ thấy trên cánh đồng hoang vu này lưu lại dấu vết vu pháp vu bảo chiến đấu qua. Còn có một chuỗi dấu chân rất lớn, những dấu chân này ước chừng lớn nhỏ bảy trượng, ấn sâu vào bên trong băng tuyệt, có vài dấu chân còn lưu lại vết máu bên trên.
“Đây là Tuyết Thú Túc Ấn.”
Bạch Nam Hiên quan sát một lát, từ trong dấu chân cẩn thận nhặt lên một nắm lông trắng dính đầy máu, sắc mặt ngưng trọng nói: “Diệp huynh, Tuyết Thú là loại vừa giống người lại vừa giống thú sinh sống ở trên cánh đồng băng tuyết vô tận này. Loại quái vật này có lực lớn vô cùng, tính tình táo bạo, hơn nữa không thể giao phối sinh sản. Trong túc ấn của bọn họ có máu tươi, căn bản không phải là máu tươi, mà là máu huyết, tuyệt đối không thể dính vào một chút, nếu không sẽ bị lây cảm ứng, trong ngực sản sinh ra con non tuyết thú. Bất kể nam hay nữ, dẫm nên dấu chân bọn chúng in lại, chỉ cần dính phải vết máu , là sẽ mang thai.”
“Còn có sinh vật kỳ lạ vậy sao?”
Diệp Húc thất thanh cười nói: “Thế giới thật lớn, thật sự có đủ điều kỳ lạ nha!”
Bạch Nam Hiên triển khai cuốn tranh của mình, lẩm nhẩm cười nói: “Ân sư ta trước khi để ta đi, từng vẽ hình dạng của tuyết thú lại. Diệp huynh, ta cho ngươi xem.”