Đệ tử luyện khí tông phía sau Phạm Chí Sơn buồn cười, thuần dương vu bảo đối với người khác mà nói quả thực là thứ tốt. Nhưng đối với luyện khí tông bọn họ mà nói lại không tính là bảo vật gì cả. Luyện khí tông lấy luyện khí nổi tiếng, trong môn phái bảo vật nhiều không đếm xuể.
“Phạm sư bá rõ ràng là bắt nạt thiếu niên trẻ người non dạ, tính toán dùng một kiện thuần dương chi bảo lừa địa sát khí. Giá trị của địa sát khí, đừng nói là một kiện thuần dương chi bảo, cho dù là mấy trăm kiện nguyên thần chi bảo, cũng đừng mơ đổi lấy một.” Có người trong lòng cười thầm.
“Phạm trưởng lão hay nói giỡn, nếu ngươi có địa sát khí, ta có thể dùng nguyên thần chi bảo để đổi.”
Diệp Húc mỉm cười nói: “Ngươi có bao nhiêu, ta muốn bấy nhiêu!”
Phạm Chí Sơn ngẩn ngơ, hừ lạnh một tiếng, sắc mặt lập tức tay đổi, điềm nhiên nói: “Người trẻ tuổi, đừng thấy lão phu cho ngươi thể diện là không biết xấu hổ. Lão phu nếu muốn cướp của ngươi, đã sớm động thủ rồi. Tuy nhiên lão phu niệm ngươi tuổi nhỏ, cho nên mới thương lượng!”
Mộ vu sĩ cười lạnh nói: “Phạm sư bá, làm gì phải nói lời vô nghĩa với hắn, trực tiếp thịt hắn, đoạt lại cái địa sát khí kia.”
Lại có một lão già luyện khí tông cười lạnh nói: “Không sai, Phạm sư huynh quá cẩn thận rồi, tiểu tử này vừa mới tiến nhập vào tam dương cảnh. Cho dù là giết hắn thì có làm sao? Địa sát khí cực kỳ trọng yếu, tuyệt đối không thể để mất.”
Diệp Húc sắc mặt khẽ biến, ôn nhu nói: “Chư vị, nói đi nói lại, ta cùng với Tạ Nghiêu Thần Luyện Khí tông các vị có duyên gặp mặt một lần…”
“Ngươi hiện tại mới nhớ tới lôi kéo làm quen chúng ta, chậm rồi!”
Phạm Chí Sơn bộ dạng đôn hậu lúc trước đã biến thành hư không, nhe răng cười độc ác nói: “Tạ Nghiêu Thần tuy là một tứ đại đệ tử, ngươi có giao tình với hắn thì dùng cái rắm à? Nếu tiểu tử ngươi rượu mời không uống thích uống rượu phạt, vậy lão phu phải làm thịt người, sau đó thong dong thu lại địa sát khí rồi!”
Hô!
Tóc của hắn vung lên, chỉ thấy mái tóc đen đón gió tung bay, dài tới trăm mét, hướng Diệp Húc đâm tới.
Luyện khí tông vu pháp tâm pháp khá nổi bật, tuy rằng bọn họ cũng luyện bảo, nhưng càng nhiều là tế luyện tự bản thân mình. Thân thể đệ tử luyện khí tông, tuy rằng không dũng mãnh như tiểu quang minh thánh địa hay vạn kiếp môn, nhưng thủ đoạn công kích lại thắng đệ tử hai môn phái này một bậc.
Phạm Chí Sơn những sợi tóc này sắc bén như kiếm, đâm vào không khí phát ra những tiếng xuy xuy rung động. Trong chớp mắt đã đâm tới người Diệp Húc.
“Tiểu tử thổi, còn không tử?”
Diệp Húc tùy ý để những sợi tóc này đâm trên người mình, thân thể bất động như núi, chỉ nghe thấy những tiếng nổ ầm ầm truyền tới. Những sợ tóc này đột nhiên vỡ vụng thành từng mảnh, bùng nổ dọc theo sợi tóc của Phạm Chí Cương! Trong chớp mắt, một đầu tóc đen của Phạm Chí Cương bị nổ tan nát, không còn một sợi.
Hắn không thể đâm chết được Diệp Húc, ngược lại còn bị thân thể Diệp Húc chấn ngược lại, làm mái tóc tan nát, cái đầu bóng loáng hơn hòa thượng.
“Đừng bức ta phải giết người.” Diệp Húc lắc lắc đầu hạ giọng nói.