Diệp Húc làm như không có nhìn thấy, theo lời của Già La Minh Tôn thì Ứng Tông Đạo lừa đi ba kiện vu bảo của hắn, nhưng căn bản không phải là lừa, mà là đường đường chính chính giao dịch. Muốn trách chỉ trách Già La Minh Tôn không có ngộ ra mà thôi.
Đây là bảo vật mà Ứng Tông Đạo nên có được, hắn đương nhiên ngại không thể nói thay Già La Minh Tôn được.
“Sư huynh, ngài kiến thức rộng rãi, có biết địa phương nào nhiều sát khí không?”
Diệp Húc cười nói: “Tiểu đệ hiện giờ bắt đầu vào rèn luyện nguyên thần nguyên thai, chuẩn bị chạy chung quanh tìm kiếm sát khí.”
Ứng Tông Đạo mời hai người ngồi xuống, mỉm cười nói: “Sư đệ cần bao nhiêu sát khí, cứ nói đừng ngại. Bên trong kho báu của Thánh Tông ta còn dự trữ một ít, cũng có thể cung cấp cho ngươi.”
“Tiểu đệ không cần nhiều lắm, chỉ là 36 đạo.” Diệp Húc thành thật nói.
Ứng Tông Đạo nhẹ nhàng thở ra, lập tức tỉnh ngộ lại, sắc mặt khẽ biến nói: “Là mỗi loại 36 đạo, tổng cộng là 324 đạo?”
Diệp Húc gật đầu, cười tủm tỉm nói: “Sư huynh, ngài nếu có thể cung cấp cho tiểu đệ nhiều sát khí như vậy, tiểu đệ máu chảy đầu rơi…”
“Máu chảy đầu rơi? Nói quá lời, nói quá lời…”
Ứng Tông Đạo cười ha ha một cái, nói: “Sư đệ ngươi vừa nói chuẩn bị chạy chung quanh sưu tầm sát khí hả? Thật sự tốt, thật sự tốt, người trẻ tuổi, nên đi chung quanh du lịch một phen. Kho báu của sư môn vi huynh mặc dù cho ngươi, nhưng lấy tâm khí cao ngạo của ngươi, chắc cũng không đáp ứng…”
“Sư huynh, ta tuyệt không tâm cao khí ngạo, ta đáp ứng!” Diệp Húc vội vàng cười nói.
Ứng Tông Đạo mắt điếc tai ngơ, tự nói: “Ta năm đó bị người đuổi giết … ừm, sau khi du lịch chung quanh, đích xác gặp qua không ít hiểm địa, cũng không ít vị trí có sát khí, ngươi chờ một lát.”
Hắn lấy ra một khối ngọc phù, tâm niệm hơi động, đánh dấu hết vị trí của các sát khí vào bên trong ngọc phù, không chút phân trần liền nhét vào trong tay Diệp Húc.
“Sư huynh, ta thật sự không tâm cao khí ngạo, ngài cấp cho ta đi, ta thật sự rất cần!” Diệp Húc chưa từ bỏ ý định, cười nói.
“Sư đệ, thứ cho không tiễn xa được.”
Ứng Tông Đạo đứng dậy, cười nói: “Minh Tôn ngươi xách hắn ra ngoài, ta trả lại cho ngươi một kiện bảo vật, Minh Tôn Tế Đàn và Thiên Khuyết Chiến Kích tùy ngươi lựa chọn.”
Già La Minh Tôn vừa mừng vừa sợ, bước nhanh lên trước, lấy Thiên Khuyết Chiến Kích, lập tức kẹp Diệp Húc vào nách, bước ra khỏi thư phòng, cười ha hả nói: “Diệp lão đệ, đừng náo loạn, nói thật ra, nếu lấy hết sát khí trong kho báu Hoàng Tuyền Ma Tông ra cho ngươi, thì hết sạch của cải rồi còn gì. Nhưng đệ tử khác sẽ không thể tẩy rửa nguyên thần nguyên thai được. Hơn nữa Ứng Tông Chủ cũng không có đủ sát khí mà ứng ra…”
“Phản bội!” Diệp Húc trợn mắt nói với hắn.
Già La Minh Tôn cong cong cái đầu, cười ha hả, rời khỏi tổng đàn Thánh Đường, buông hắn ra nói: “Ứng tông chủ của Thánh Tông các ngươi, quả thực là một ma hoàng thứ hai, trong vòng trăm năm rất có khả năng trở thành vu hoàng. Năm đó khi hắn gặp ta, tu vi còn xa mới kịp được ta, mà hiện giờ chỉ có ngắn ngủi hai trăm năm, không ngờ đã tu luyện tới trình độ như thế này, quả thực là đáng kính, đáng sợ! đáng sợ nhất chính là, hắn không phải ngũ hành thân thể, chỉ có được ngọc lâu tám tầng, không ngờ tu luyện tới cảnh giới như bây giờ, còn có thể vấn đỉnh vu hoàng. Phần tư chất này, phần nghị lực này, thực sự rất đáng sợ!”