Diệp Húc không khỏi nhíu mày, hắn còn chưa kịp thi triển sưu hồn tác phách đại phấp, thì Thái Tử Sơn đã hồn bay phách lạc, khiến cho hắn rất bất ngờ. Ngay cả Thủy Hoàng Đế cũng dừng lại, chau mày nhỏ giọng nói: “Diệt Hồn đại cấm…tên độc ác, không ngờ lại thiết hạ loại cấm chế này vào chính con của mình. Cho dù khiến cho con ruột mình hồn bay phách lạc, cũng không cho người khác bất luận cơ hội nào! Người kia lòng lang dạ sói, so với ta năm đó còn muốn ác độc hơn gấp trăm ngàn lần…”
Sau khi Thái Tử Sơ chết, ngọc lâu trong cơ thể hắn nhảy ra, tan rã ngay tại chỗ. Tuy nhiên ngọc lâu cũng không hoàn toàn tan rã, mà lưu lại một tòa vu hồn giới sáu tầng.
Diệp Húc kêu lên một tiếng, đại vu tam thần cảnh chết trên tay hắn không ít, nhưng sau khi chết lưu lại vu hồn giới chỉ có một mình Thái Tử Sơ mà thôi.
Cho dù là Đàm Phượng Sơn khi chết, Diệp Húc cũng không thấy vu hồn giới của hắn.
Thái Tử Sơ có thể lưu lại tòa vu hồn giới sáu tầng này, thuyết minh thực lực của hắn đích xác kinh người. Ngọc lâu của hắn được nguyên thần làm dịu, đã hình thành không gian đọng lại, cho dù là ngọc lâu sụp đổ tan rã, không gian cũng không hoàn toàn sụp xuống.
Diệp Húc gặp qua không ít vu hồn giới, nhưng những người này khi còn sống đều là thiên tài tuyệt thế, kinh thải tuyệt diễm, bởi vậy sau khi chết mới có thể lưu lại vu hồn giới.
Xem ra, Thái Tử Sơ cũng thuộc loại nhân vật như vậy, có thể nói là nhân tài.
“Ngươi hiện tại mà chết, hơn phân nửa cũng lưu lại một tòa vu hồn giới.”
Thủy Hoàng Đế không có thể lấy được trí nhớ của Thái Tử Sơ, buồn bực không ngừng, ồm ồm nói: “Đối với những lão già như chúng ta mà nói, những tiểu tử có thể sau khi chết lưu lại vu hồn giới, mới xem như là nhân tài đáng giá bồi dưỡng. Tiểu tử nhanh! Nguyên thần của hắn sắp phân giải, ngươi phải giúp ta vây khốn nguyên thần của hắn, ta có trọng dụng.”
“U Thiên Thần Vương Độ Ách Ấn!”
Diệp Húc lấy tay chụp tới nguyên thần của Thái Tử Sơ, làm cho đầu nguyên thần Bào Hào Lục Dực này bị vây bên trong vầng trăng sáng, phong ấn lại. Thái Tử Sơn nguyên thần mạnh mẽ vô cùng, so với nguyên thần của Ngụy Hiên mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, tu vi thậm chí còn trên cả nguyên thần thứ hai của Vệ Trăn.
Lập tức Diệp Húc chộp tới tòa vu hồn giới, chỉ nghe ầm ầm một tiếng, vu hồn giới tầng thứ nhất bị hắn dùng một tay bóp nát. Hơn mười tòa núi lớn rơi xuống, trong núi tràn ngập linh khí.
“Những dãy núi này toàn bộ đều là linh sơn, mỗi tòa linh sơn đều phong ấn trên dưới 100 linh mạch bậc năm. Không nghĩ ra Thái Tử Sơ lại giàu có và lắm tiền tài như vậy.”
Diệp Húc cũng không có đánh nát những linh sơn này, rút linh mạch bên trong đó ra, mà thu hết thảy những linh sơn này vào bên trong ngọc lâu của mình, bổ sung vào không gian ngọc lâu của mình.
Hắn lập tức bóp nát tầng thứ hai vu hồn giới, chỉ thấy vô số tài liệu theo lầu rơi xuống, bảo khí ngút trời, đây là một số của cải kinh người, so với Thạch Tinh Vân thì còn cất chứa nhiều hơn nhiều. Thái Tử Sơ tầm mắt cực cao, những tài liệu mà hắn cất chứa không loại nào không phải tinh phẩm. Diệp Húc thậm chí còn nhìn thấy một khối kim mẫu lớn như một quả núi, đang thùng thùng nhảy lên.