Già La Minh Tôn chui đầu ra khỏi quan tài nhìn coi trận chiến đấu giữa Diệp Húc và Thái Tử Sơ, lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Chỉ thấy hai người này chiến đấu, thực lực đã vượt xa cảnh giới của bọn họ rồi. Mỗi một quyền của bọn họ đều mang theo uy lực độc đáo của đô thiên thập nhị thần sát, làm cho hư không dập nát, hóa thành hỗn độn hư vô.
“Thực lực của Diệp lão đệ, nếu bào trừ đủ loại vu bảo thêm vào, chỉ sợ còn mạnh hơn cả tên khốn khiếp ma hoàng khi đồng cảnh giới. Chẳng lẽ tương lai hắn cũng có cơ hội vấn đỉnh vu hoàng sao?”
Già La Minh Tôn tròn xoe mắt mà nhìn, thầm nghĩ: “Tuy nhiên, theo lý mà nói, hắn chỉ có ngọc lâu năm tầng, tu vi chỉ có thể dừng lại ở tam dương cảnh. Nếu không có tâm pháp sau rất khó đột phá tam thần cảnh. Cho dù là đột phá, thành tựu cũng không lớn, đáng tiếc…Ngoài ra tiểu tử kia khi bài trừ vu bảo thêm vào cũng không kém, hai người này có thể nói là kỳ phùng địch thủ…”
Diệp Húc và Thái Tử Sơ trên thực tế cũng không mạnh mẽ như những gì họ thể hiện ra bên ngoài. Hai người dựa vào đô thiên thần sát thêm vào, làm cho lực lượng tăng trưởng mấy chục lần, gần như có uy thế của cao thủ tam tướng cảnh rồi.
Đô thiên thần sát cực kỳ cương mãnh bá đạo, Thủy hoàng đế là dựa vào cấm pháp này để xưng hùng một đời. Thậm chí ngay cả tông chủ đời trước của Hoàng Tuyền Ma Tông cũng thua trên tay hắn.
Tuy nhiên, đem đô thiên thập nhị thần sát dung nhập vào trong thân thể, thúc dục thần sát đại trận, thủ đoạn này cũng không thể kéo dài được.
Diệp Húc và Thái Tử Sơ mượn lực lượng thần sát đại trận của mình, đem đại trận dung nhập vào thân thể. Một quyền đánh ra, hư không tan nát, nếu thời gian dài thúc dục thần sát đại trận, đối với thân thể bọn họ mà nói có gánh nặng rất lớn, hại người hại mình.
Nếu bọn họ khống chế không được đại trận thần sát bên trong cơ thể, thân thể sẽ bị chấn nát, hóa thành hỗn độn, không còn khả năng sống sót.
“Diệp Thiếu Bảo, cô gia muốn cho ngươi phải hối hận vì đã cự tuyệt điều kiện của cô gia!”
Thái Tử Sơ đột nhiên tách ra khỏi Diệp Húc, đứng ở giữa không trung, nguyên thần Bào Hào ở sau lưng hắn chớp động sáu cánh, một cỗ tinh khí hướng lên tận trời, lệ khiếu nói: “Đô thiên thập nhị đồng nhân, giáng lâm!”
ầm vang!
Hư không run run, từng ảo ảnh pho tượng đồng nhân một phá không mà tới, lúc này hắn đánh mãi không thắng được Diệp Húc, biết quan tài kia bất cứ lúc nào cũng có khả năng đuổi tới. Hắn lập tức triệu hồi ảo ảnh Đại Tần trấn quốc chi bảo, đô thiên thập nhị đồng nhân tới trợ giúp.
Tu vi nguyên thần của hắn mạnh mẽ hơn xa Diệp Húc, nhưng Diệp Húc thiêu đốt nguyên thần triệu tập ra ảo ảnh mười hai đồng nhân. Mà hắn cũng dựa vào nguyên thần của mình, cứng rắn triệu tập ảo ảnh mười hai đồng nhân tới đây.
Chuyện này với hắn mà nói là cố hết sức, cần hao tổn đại lượng tu vi, tuy nhiên Diệp Húc cũng là kỳ phùng địch thủ với hắn, đánh lâu khó hạ. Hắn không tiếc liều mạng hao tổn tu vi, cũng muốn phải giết chết Diệp Húc.