Diệp Húc làm cho hắn dại ra một chút, thực lực tới cảnh giới như bọn họ rồi, chỉ sơ sẩy một chút, đều ý nghĩa là tiên cơ, ý nghĩa là thượng phong.
Thái Tử Sơ thực lực tuyệt đối còn trên cả Thái Tử Hỉ, cho dù là Vinh Lâm cũng không dám nói có thể thắng được hắn. nhiều nhất là ngang tay, tám lạng nửa cân mà thôi. Diệp Húc tự nghĩ hiện tại thực lực của mình, chỉ sợ còn cách Vinh Lâm một khoảng nữa. Bởi vậy hắn mới lớn tiếng dọa người, một hơi thiêu đốt bảy đại nguyên thần do mình cất chứa, đầu tiên triệu tập ra đô thiên thập nhị đồng nhân.
Lấy tu vi hiện giờ của Diệp Húc, triệu tập ra đô thiên thập nhị đồng nhân đích xác là có thể triệu tập đủ mười hai ảo ảnh đồng nhân tới. Tuy nhiên hao tổn rất nhiều tu vi. Đại chiến với Thái Tử Sơ, nếu tu vi không đủ, bất cứ lúc nào cũng có thể chết, cho nên không thể qua loa chút nào.
Nhưng hắn thiêu đốt bốn đại nguyên thần, đủ để triệu tập ảo ảnh của hết thảy mười hai đồng nhân tới đây. Nhưng liên tục trong thời gian dài, hơn nữa không cần phải hao phí tu vi bản thân thì phải dùng nhiều hơn.
Giao thủ với cường giả như Thái Tử Sơ này, bảo tồn tu vi bản thân cũng vô cùng trọng yếu. Nếu tự mình đem tu vi tiêu hao hết, khẳng định không thể chiến thắng được kiêu hùng này.
Hắn chiếm tiên cơ trước, thúc dục đô thiên thập nhị thần sát đại trận. Chỉ thấy ảo ảnh đồng nhân vây quanh Thái Tử Sơ, trận pháp triển khai, gần như oanh phá nơi Thái Tử Sơ đứng thành một đống hỗn độn.
Cùng lúc đó, Diệp Húc tâm niệm hơi động, chỉ thấy liên hoa bảo sơn dưới chân từ trên không rơi xuống, hung hăng đè lên trận pháp. Hắn biết tu vi của Thái Tử Sơ mạnh mẽ vô cùng , dựa vào ảo ảnh mười hai đồng nhân tạo thành đô thiên thập nhị thần sát trận cũng không có khả năng trấn tử Thái Tử Sơ. Lúc này tế khởi liên hoa bảo sơn như vu bảo, áp chế xuống.
Tòa liên hoa bảo sơn này chính là do thân thể của Vệ Đạt biến thành, Yêu Liên mạnh mẽ vô cùng, nặng nề vô cùng. Nó từ trên không trấn áp xuống, chỉ thấy những đỉnh núi chung quanh phiến thung lũng này bị khí tức của yêu liên ép kêu lên ầm ầm, chìm sâu vào trong nền đất.
Trong chớp mắt, nguyên một nơi thắng địa non xanh nước biếc, liền biến đổi vô cùng, mặt đất bị chìm xuống hàng trăm mét, biến thành một cái hố lớn rộng hơn mười dặm. Bên trong hố lớn, chỉ có vị trí của Thái Tử Sơ là còn nguyên trạng, không bị chìm xuống. Nó giống như một trụ đá cô linh cao hàng trăm mét đứng sừng sững trong hồ nước cạn vậy.
Thực lực mạnh mẽ tới trình độ như của Diệp Húc, lực lượng mạnh, đủ để thay trời đổi đất, trong lòng cực kỳ bi ai. Đó là mây đen dày đặc, thương thiên khóc khóc, trong lòng vui mừng, đó là lửa rực trời cao, trời quang ngàn dặm.
Diệp Húc còn không có đạt tới cảnh giới càng thêm khủng bố, nghe đồn, có chút ma đạo đại vu giận dữ, phạm vi ngàn dặm, trời giáng mưa máu, máu chảy thành lũ, mạnh mẽ tới tột đỉnh.
Rầm!
Sau lưng dm đột nhiên hiện ra một gốc cây nguyên thần ngọc thụ. Vô số cành lá bay múa trên không trung, phía trên ngọc tụ, lộ ra mười hai vòng mặt trời chói chang, tràn ngập khí tức trầm trọng.