“Tống huynh, Phương huynh, rốt cuộc là ai làm?”
Thanh âm của Diệp Húc cực kỳ bình tĩnh, giống như hỏi một chuyện chẳng liên quan tới mình vậy. Nhưng khí tức của hắn lại tác động tới thiên nhiên, chỉ thấy bên trên Quan Tinh Phong trong chớp mắt mây đen dày đặc, tiếng sấm nổ ầm ầm, dường như chuẩn bị nổi lên một trận cuồng phong mưa rào!
Tu vi của hắn hiện giờ vô cùng thâm hậu, niệm sinh pháp tùy, tâm niệm vừa động, liền có đủ loại vu pháp thay trời đổi đất. Lúc này trong lòng hắn phẫn nộ tới cực điểm, lôi vân dày đặc trên Quan Tinh Phóng, khí diễm thao thiên.
Cho tới nay Ngũ Độc Giáo có địa vị cực cao trong lòng Diệp Húc. Năm đó hắn rời khỏi Liễu Châu, chỉ là một tiểu vu sĩ nhỏ bé không đáng kể, không quyền không thế, cũng không có chút thực lực. Hắn đi lại trên giang hồ hung hiểm vô cùng, những tiểu vu sĩ như hắn lúc nào cũng có khả năng tử vong.
Nếu lúc đó không có Ngũ Độc Giáo thu nhận và giúp đỡ hắn, hắn rất khó sống tới ngày nay, càng miễn có được địa vị hiển hách như bây giờ, thực lực siêu phàm thoát tục.
Hắn có cảm tình với Ngũ Độc giáo còn trên của Hoàng Tuyền Ma Tông. Bất kể là Chu Thế Văn, Phương Thần, hay là Lệ Thượng Dương, Cố Ngôn Chi, Xuân Dịch Thủy, trong lòng hắn đều có địa vị vô cùng trọng yếu. Bên trong Hoàng Tuyền Ma Tông tràn ngập tranh đấu, có ân có oán, cũng không giống như Ngũ Độc giáo, tất cả đều coi hắn như một.
Hắn sở dĩ không đi tìm Ngũ Độc giáo, là bởi vì kẻ thù của hắn nhiều lắm, nếu có liên hệ với Ngũ Độc giáo, thế tất có người đem lửa giận đánh lên đầu Ngũ Độc giáo, mang tới nguy hiểm không cần thiết cho Ngũ Độc giáo.
“Ai làm? Ai dám diệt Ngũ Độc giáo của ta?” Diệp Húc sắc mặt như thường, tiếp tục hỏi.
Hắn vừa dứt lời, một đạo sét đánh thẳng từ trên không xuống, xẹt qua người hắn, hung hăng đánh thẳng vào Quan Tinh Phong, tạo thành một hố to.
Hoàng Xan lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Húc tức giận tới mức này, không ngờ dẫn động thiên địa biến sắc, lôi đình bổ xuống, trong lòng khiếp sợ vạn phần: “Thực lực của sư tôn vượt quá xa với Ngụy Hiên rồi, hùng mạnh tới hoàn cảnh không thể tưởng tượng…”
Chu Thế Văn và Phương Thần cũng khiếp sợ vạn phần, Diệp Húc lúc này thực lực đã bỏ xa bọn họ không biết bao nhiêu lần. Một ý niệm, phong lôi vân động, khủng bố vô cùng.
Loại thực lực này, bọn họ sớm chỉ có thể nhìn theo bóng lưng, hai người tới nay mới chỉ là Tam Chân cảnh Hỗn Nguyên kỳ, cách xa Diệp Húc cả vạn dặm.
Bọn họ mấy năm nay cũng nghe qua đủ truyền ngôn cùng tin đồn về Diệp Húc, chỉ cảm thấy khó có thể tin được. Ba vị thiếu niên Liễu Châu cùng đi ra một lúc, thực lực và tu vi không sai biệt nhau nhiều lắm, nhưng trải qua tám năm, bọn họ lại là những nhân vật sinh sống ở hai thế giới khác nhau, chênh lệch không ngờ lại to lớn như vậy.
Diệp Húc bây giờ bọn họ chỉ có thể ngưỡng mộ.
“Thiếu Bảo…”
Chu Thế Văn tỉnh lại, nhỏ giọng nói: “Lĩnh Tây Lạc Nhạn Sơn Quy Tàng Môn, phục mệnh thái tử tấn công Ngũ Độc giáo của ta, san bằng Ngũ Lĩnh sơn, mọi người hết thảy bị bắt, đã chết rất nhiều người, chỉ có hai người chúng ta chạy được.”