Già La Minh Tôn nhìn thấy tòa cửa chính này, thất thanh nói: “Đây là Nam Thiên Môn do Tây Hoàng luyện chế? Nghe nói Tây Hoàng sau khi chết đã đem hết bảo vật của hắn giấu vào trong tòa cửa chính này! Tây Hoàng chính là thượng cổ vu hoàng cổ xưa, còn muốn xa xưa hơn so với ta không biết bao nhiêu vạn năm. Kho báu của hắn tuy rằng không to lớn như Bàn Hoàng lăng, nhưng tuyệt không phải nhỏ. Nơi này chắc có bảo bối thích hợp cho ta dùng!”
Hắn giơ ngón tay cái lên tán thưởng Diệp Húc nói: “Lão đệ, ngươi cũng đủ nghĩa khí, không ngờ lại xuất ra kho báu như vậy, tùy ý để ta chọn một kiện vũ khí!”
“Minh Tôn, ta cho ngươi mượn dùng tạm, ngươi phải trả lại cho ta.” Diệp Húc không có tức giận nói.
Hắn tâm niệm hơi động, tế khởi tinh chủ đại điện, chỉ thấy từng đạo ma khí tung hoành, làm cho cả tòa quan tinh phong bị vây trong cấm chế. Tuy rằng nơi này là Hoàng Tuyền Ma Tông, nhưng cho dù là đồng môn cũng khó đảm bảo không có người động tâm tư với Nam Thiên Môn của hắn, cho nên hắn phải cẩn trọng.
Lấy thực lực của hắn, đến nay còn không thể mở ra Nam thiên Môn, cho dù là thiêu đốt nguyên thần triệu tập mười hai đồng nhân giáng lâm, hắn cũng không thể mở ra được tòa cửa chính này.
Trong bàn hoàng lăng, hắn vẫn là mượn lực lượng của Thái Tử Hỉ, Thái Tử Sơ, mới có thể mở ra được một khe cửa Nam Thiên Môn. Lúc đó Thái Tử Hỉ khiêng linh cữu thanh đăng, oanh kích Nam Thiên Môn. Thái Tử Sơn thi triển đô thiên thần sát đại trận, mười hai đồng nhân oanh kích liên tục, mới mở ra được một chút cánh cửa chính này. Sau đó Diệp Húc toàn lực vận chuyển nguyên thần, cũng đem Nam Thiên Môn mở ra một khe hở đủ để thu linh cữu thanh đăng lại. Mà nguyên thần của hắn cũng bị uy năng của tòa cửa chính này bắn ngược lại khiến cho hao tổn nhiều.
Diệp Húc phỏng chừng nếu hắn muốn dựa vào thực lực của mình mà mở ra Nam thiên Môn, phải tu luyện tới tam thần cảnh mới có vài phần khả năng. Đáng tiếc trước mắt hắn còn một khoảng cách xa xôi mới tới được tam thần cảnh.
Nhưng có Già La Minh Tôn ở đây, hắn mở ra Nam Thiên Môn cũng không cần tốn nhiều sức, thậm chí không cần mình động thủ.
Nếu bên trong Nam Thiên Môn gặp nguy hiểm, cũng có thể nhờ Già La Minh Tôn đi ngăn cản, chính mình ngồi mát ăn bát vàng thôi.
“Xem ra đồn đại không sai, sư tôn thật sự chiếm được Nam Thiên Môn!” Hoàng Xán nhìn về phía cánh cửa thật lớn thất thanh nói.
Đám người Cung Ngọc Nương, Giao đạo nhân nhìn thẳng mắt, tòa cửa chính kho báu Tây Hoàng này, vô số người tha thiết, ước mơ, không ngờ thực sự rơi vào trong tay Diệp Húc.
Có tòa cửa chính này, có thể nói là Quan Tinh Phong chứa vô số vu bảo, Diệp Húc đều không để trong mắt. Ngoại trừ thân thể Vệ Đạt là tòa yêu liên kia, những bảo vật khác hắn đều có thể buông tha.
“Minh Tôn, mời ngươi ra tay, mở Nam Thiên Môn!” Diệp Húc trong mắt lộ ra thần sắc chờ đợi, cười nói.
Già La Minh Tôn nhanh chóng tiến tới, đánh giá tòa cửa lớn này trên dưới một lần. Chỉ thấy cánh cửa này có vẻ phi thường trầm trọng. Cho dù hắn có vóc người khôi ngô, nhưng dưới tòa cửa lớn Nam Thiên Môn vẫn chỉ như một con kiến.