Đám người Diệp Húc vừa mới rời khỏi Ân Khư, đột nhiên hư không vặn vẹo một trận. Trên khoảng không xuất hiện một cửa động sâu thẳm, một vị thân người đầu trâu trong tay cầm tam xoa kích, từ trong hư không đi ra, lỗi mũi phun ra hai cỗ khói đen, cực kỳ hùng tráng.
Lập tức lại có một thanh niên tuấn lãng từ trong cửa động đi ra ngoài, thanh niên này tuy rằng tuấn lãng, nhưng đồng tử dựng thẳng, không giống nhân loạn. Hơn nữa lông mày hắn dài quá mặt, kéo tới tận ót, gương mặt chia làm hai bên và ở giữa, cực kỳ quái dị.
Hai quái nhân bay thẳng vào Ân Khư, thẳng tới Bàn Hoàng lăng.
Qua thật lâu sau, hai người bay thẳng ra khỏi Bàn Hoàng lăng, ngưu đầu quái nhân cả giận nói: “Ma Già La kia không ngờ không ở đây, đã chạy thoát rồi! Thằng nhãi này lớn mật, ngay cả ma hoàng cũng dám lừa, làm hại ma hoàng tổn thất một lũ phân thân! Tu Đề Minh Tôn, Ma hoàng lệnh chúng ta đuổi giết Ma Già La. Hiện giờ tiểu tử này đã chạy thoát, chúng ta có thể trở về phục mệnh không?”
Thanh niên tuấn lãng kia cả giận nói: “Trở về phục mệnh? Là trở về toi mạng đi?”
Gương mặt bên trái của hắn lập tức tiếp lời nói: “Bảo Hiền Minh Tôn, ý chỉ của Ma Hoàng vẫn chưa xong, tùy tiện trở về, ma Hoàng tức giận, ngươi và ta không gánh vác nổi đâu.”
“Già La Minh Tôn đại nghịch bất đạo, ngay cả Ma Hoàng cũng dám lừa, phải bắt giữ hắn, giao cho Ma Hoàng xử tử.” Gương mặt bên phải trầm giọng nói.
Gương mặt phía trước không nhanh không chậm nói: “Già La Minh Tôn là minh tôn hùng mạnh nhất của Diêm La Thần Điện, tuy nhiên bị nhốt mấy trăm năm lúc này tu vi cũng chưa hoàn toàn khôi phục, đây là thời cơ tốt nhất để bắt hắn.”
Ngưu đầu quái nhân chính là Bảo Hiền Minh Tôn của Sâm La Ma Điện, cường giả bộ tộc Dạ Xoa. Hắn nghe thấy trừng mắt, cái đầu lớn cong cong, ồm ồm nói: “Tu Đề Minh Tôn, làm phiền ngươi lần sau nói chuyện dùng một cái miệng thôi, ngươi dùng bốn cái miệng nói chuyện thì lão tử nói sao lại ngươi.”
“Câm miệng!”
Tu Đề Minh Tôn chính là thiên tộc của Hằng Cổ Ma Vực, cũng là Đại Minh Tôn Vương của Sâm La Ma Điện, địa vị còn ở trên Bảo Hiền Minh Tôn. Bốn cái miệng đồng thời mắng Bảo Hiền Minh Tôn một câu. Đột nhiên bốn cái mũi cùng khịt khịt mấy cái, nhìn theo phương hướng đám người Diệp Húc rời khỏi, điềm nhiên nói: “Ta đã ngửi thấy khí tức của Già La Minh Tôn, chúng ta mau đuổi theo!”
Bảo Hiền Minh Tôn vội vàng đuổi theo hắn, hai người truy kích mấy ngàn dặm, đột nhiên dừng chân. Tu Đề Minh Tôn dùng bốn cái mũi ngửi khắp nơi, nghi hoặc nói: “Kỳ quái, khí tức khốn khiếp này tại sao lại biến mất? chẳng lẽ hắn phát hiện ra chúng ta rồi, ẩn đi? Không nghĩ tới thằng nhãi này bị nhốt mấy trăm năm, không ngờ cũng thông minh lên.”
“Lấy tính tình của Già La Minh Tôn, khẳng định không trốn được bao lâu sẽ đi ra gây chuyện. Chúng ta không cần nóng lòng trở về, không bằng đi dạo chung quanh vu hoang thế giới này, cướp đoạt một ít tiểu mỹ nhân hưởng dụng, khoái hoạt chơi. Đợi khi Già La Minh Tôn xuất hiện, ta bắt giữ hắn trở về báo cáo kết quả.” Bảo Hiền Minh Tôn đề nghị nói.