Tống Cao Đức nhìn thoáng qua Bàn Hoàng lăng, cười nói: “Cửa chính tức nhưỡng đã không còn, không biết sẽ có bao nhiêu người tới nơi này, không chút kiêng nể xâm nhập vào Bàn Hoàng lăng. Đáng tiếc, có thể còn sống đi ra cũng không còn lại mấy người?”
Mọi đều gật đầu xưng phải, đã không còn cửa chính tức nhưỡng, người có thể tiến vào Bàn Hoàng Lăng nhiều hơn mấy lần. Sâu bên trong Bàn Hoàng lăng hung hiểm thế nào chứ, khẳng định sẽ có rất nhiều cao thủ chết bên trong.
Bọn họ trong lòng cũng có chút hoảng sợ, tòa cửa chính tức nhưỡng này có thể vây chết đai vu tam thần cảnh, trầm trọng vô cùng. Không ngờ lại bị Già La Minh Tôn thu đi, thực lực của ma tộc, thật sự dũng mãnh biến thái vô cùng.
Diệp Húc thu Hiên Viên Quang, Viên Thiên Công và đám người Khoa Phụ Man vào trong ngọc lâu, cùng Già La Minh Tôn, Vinh Lâm cùng nhau trở về.
“Lần này thu hoạch lớn nhất của ta, ngoại trừ kiến mộc long chương của vị đại Tần đại tướng quân kia và tòa cửa chính tức nhưỡng, thì đó là Đại Minh Tôn Vương bên người này.”
Diệp Húc ngẩng đầu liếc mắt nhìn Già La Minh Tôn một cái, chỉ thấy vị Đại Minh Tôn Vương này tung hoành tự nhiên bên trong long khí, không chút để ý những long khí nặng nề này ở trong lòng. Long khí còn chưa tới người hắn đã bị bức ra xa xa.
Người này, quả thực chính là ma thần trong truyền thuyết, dữ tợn khủng bố, thực lực mạnh mẽ cực đoan. Tuy nhiên Diệp Húc vẫn cảm giác hắn tuy rằng hung ác, nhưng kỳ thực lại rất tốt nói chuyện, cũng không phải không thông nhân tình như đồn đại về Ma Tộc.
Vinh Lâm lại đang kinh hồn táng đảm, lo lắng khi trở về Hoàng Tuyền Ma Tông, Già La Minh Tôn phát hiện ra người lừa ba kiện bất diệt chi bảo của hắn năm đó là tông chủ Hoàng Tuyền Ma Tông, có thể trở mặt tại chỗ hay không?
“Còn nhớ lúc ta mới đi vào Ân Khư thì tu vi mới chỉ là tam thai cảnh ảo thai kỳ. Mà hiện tại ta đã tu luyện tới tam dương cảnh thân dương kỳ, thực lực cách biệt nghiêng trời lệch đất.”
Diệp Húc sắp đi ra khỏi long khí, quay đầu liếc mắt nhìn Bàn Hoàng Lăng một cái, thầm nghĩ: “Ân Khư của cải vô cùng, quả thực là một kho báu cực lớn. Mà tòa kho báu này, ta còn chưa có thăm dò được tới một phần vạn. Tu luyện không có chừng mực, lần sau khi tới, ta tất nhiên phải thu đi Bàn Hoàng Thiên Thuyền, đem làm của riêng.”
Hắn thu hoạch ở bên trong Ân Khư, cũng không phải là báu vật quý giá nhất ở Ân Khư này mà chỉ là một vài bảo vật bên ngoài mà thôi. Chân chính bảo vật tự nhiên ở bên trong Bàn Hoàng Thiên Thuyền rồi.
Mà ngoại trừ Bàn Hoàng Lăng, còn lại 29 tòa hoàng lăng khác, nói vậy của cải trong đó không kém Bàn Hoàng Lăng mà bao nhiêu. Nhất là vị khai quốc hoàng triều Đại Thương, Thang Hoàng chi mộ, trong đó của cải hẳn phải còn ở phía trên Bàn Hoàng lăng.
Thậm chí bên trong Ân Khư, còn có hoàng trụ cùng với kiến mộc thông thiên tháp, bị mai táng bên trong Triều Ca. Đây mới là của cải long trời nở đất, bảo vật làm cho người ta phải động tâm nhất.
Tuy nhiên hiện tại thực lực của Diệp Húc, xa xa mới có thể thăm dò tới nơi này, chỉ có thể sau khi đạt được thực lực đầy đủ mới đi thăm dò sau.