Vị cường giả không biết tên này bị nhốt ở trong cấm chế sâu trong trung tâm Bàn Hoàng cổ mộ, thanh âm có sức xuyên thấu cấm chế, vẫn rõ ràng rơi vào trong tai Diệp Húc và Vinh Lâm. Đủ thấy tu vi của hắn đã tu luyện tới hoàn cảnh vô cùng thâm hậu, hơn phân nửa là cao nhân tiền bối của thánh địa nào đó, lúc thăm dò Bàn Hoàng lăng bị nhốt ở đây.
Diệp Húc ngẩng đầu nhìn vị trí người này bị nhốt, lập tức lắc đầu, tuy rằng khoảnh cách nơi cường giả bị nhốt cách bọn họ chỉ có hơn mười dặm được. Nhưng bởi vì thân thể của bọn họ bị khí tức của Bàn Hoàng ép xuống, chỉ cao không tới ba tấc, mười dặm này liền biến thành hai ba trăm dặm.
Hơn nữa mỗi khi bọn họ bước một bước, áp lực sẽ tăng gấp bội, huống chi là hai ba trăm dặm?
“Không cứu vị tiền bối này sao?”
Vinh Lâm có chút chần chừ, nhỏ giọng nói: “Từ khi ta bị vây khốn bên trong Bàn Hoàng mộ, nếu không có vị tiền bối này chỉ điểm, chỉ sợ đã sớm bị cấm chế xóa nhòa. Vị tiền bối này có ân với ta…”
Diệp Húc cười nói: “Vinh Lâm huynh, chúng ta không thể nắm chắc còn sống mà đi tới bên cạnh cấm chế kia. Nếu vị tiền bối này bị nhốt ở nơi này không biết bao nhiêu lâu, vậy mà hắn còn có thể chống đỡ được xuống, đợi chúng ta tu vi cao, thực lực mạnh hơn, sẽ lại tới cứu hắn cũng không muộn.”
Thanh âm kia nghe thấy lời nói của hắn, không khỏi nóng nảy, giận dữ hét: “Tiểu tử, ngươi có thể cứu hắn, tự nhiên cũng có thể cứu ta! Minh Tôn ta cái khác không có, chỉ có của cải rất nhiều, ta còn có thể ban cho ngươi lợi ích vô cùng vô tận!”
“Còn có lợi ích gì?”
Diệp Húc lập tức tỉnh táo lại: “Linh mạch? Linh đan? Công pháp? Hay là vu bảo?”
Thanh âm kia trầm mặc một chút, lên tiếng nói: “Ta bị nhốt ở trong này gần 300 năm, linh mạch trên người đã tiêu hao sạch sẽ rồi, linh đan cũng không còn, về phần công pháp, ngươi và ta không phải đồng tộc. Ngươi không thể tu luyện, hơn nữa công pháp của ta chính là tâm pháp hoàng tộc, sao có thể truyền thụ ra ngoài? Vu bảo thì sao, ta nguyên có mấy món bất diệt chi bảo, một kiện là Ma Vương Tôn Bào, một kiện là Minh Tôn Tế Đàn, còn có một kiện Thiên Khuyết Chiến Kích. Tuy nhiên ba kiện bất diệt chi bảo của lão tử, hai trăm năm trước đã bị một tên khốn khiếp lừa lấy đi hết rồi…”
Diệp Húc và Vinh Lâm trong lòng vô cùng hoảng sợ, chủ nhân thanh âm này bị nhốt ở bên trong cấm chế, thấp nhất đã hơn 200 năm rồi. Bị cấm chế và nhiều bất diệt chi bảo tấn công lâu như vậy mà không luyện hóa được người này. Hắn vẫn còn sống mạnh khỏe nữa, tu vi thật sự là thâm hậu tới đáng sợ.
Càng tiếp cận Bàn Hoàng Lâu Thuyền, uy lực cấm chế càng hùng mạnh, Vinh Lâm chẳng qua bị nhốt ở mảnh đất này mấy ngày, thế mà gần như bị xóa nhòa đi rất cả sức sống.
Người này bị nhốt bên trong trung tâm cấm chế mấy trăm năm còn có thể sống tới bây giờ. Có thể thấy được tu vi, thực lực của hắn đã tới mức bọn họ khó có thể nhìn thấy bóng lưng rồi.
“Nói như vậy, tiền bối ngươi hai bàn tay trắng sao? Một khi đã như vậy, chúng ta cáo từ.”
Diệp Húc có chút thất vọng, quay đầu nói: “Vinh Lâm huynh, chúng ta đi.”