Diệp Húc thu hồi nguyên thần của mình, chỉ nghe thấy Nam Thiên Môn phát ra tiếng nổ, ầm ầm khép kín. Linh Cữu Thanh Đăng biến mất sau cửa, hoàn toàn biến mất.
Trong truyền thuyết viễn cổ tiên nhân thành lập Nam Thiên Môn có thể phong ấn chư thiên, đem hết thảy cửu thiên thập địa trấn áp vào bên trong cửa. Tòa Nam Thiên Môn này của Tây Hoàng, tuy rằng là phỏng chế phẩm, nhưng là không phải nhỏ, dễ dàng cắn nuốt Linh Cữu Thanh Đăng trấn áp ở không gian bên trong mình.
Thái Tử Hỉ thậm chí muốn khóc rồi, vì đạt được khẩu Linh Cữu Thanh Đăng này, tam thần cảnh Thiên Sách Phủ gần như dốc ra toàn bộ lực lượng. Thiên Sách thượng tướng, trường sử, tư mã, trung lang, tế tửu, chủ bộ. Hơn mười vị đại vu tam thần cảnh thậm chí triệu ra cả ảo ánh trấn quốc chi bảo Lăng Yên Các, lấy Lăng Yên Các trấn áp quan tài màu đen này, mới hàng phục được nó.
Lăng Yên các chính là nơi Thái Tông hoàng đế tập hợp nhiều trọng thần khai quốc của Đại Đường. 24 vị tam bất diệt cảnh cường giả luyện chế ra, tuy rằng không phải là cấm bảo đầy đủ, nhưng uy lực cũng cực kỳ hùng mạnh.
Thái Tử Hỉ sau khi lấy được linh cữu thanh đăng, ngay cả hắn cũng không đủ tu vi để hoàn toàn thôi phát được uy năng của linh cữu thanh đăng này. Không ngờ hiện giờ ngay cả một thành uy năng cũng không kịp thi triển ra, đã bị Diệp Húc dùng Nam Thiên Môn thu đi, khiến hắn lòng đau như cắt, nước mắt dầm dề.
“Thái Tử Hỉ, đây là vật quy nguyên chủ!” Diệp Húc cười ha hả, hai tay giơ Nam Thiên Môn lên, uy phong lẫm lẫm.
Thái Tử Hỉ thấy thế, sắc mặt kịch biết, bứt ra mà chạy như bão táp, thanh âm từ xa xa truyền tới: “Diệp Thiếu Bảo, ngươi chớ đắc ý, linh cữu thanh đăng của ta tạm thời gửi ở chỗ ngươi, sau này ta tự mình tới lấy.”
Hiện giờ hắn đã mất đi chỗ dựa mạnh nhất, không dám tiếp tục ở lại nơi này. Tuy rằng hắn vẫn có được thực lực hùng hậu như trước, thậm chí còn kiện trọng bảo khác hộ thân. Nhưng Diệp Húc và Thái Tử Sơ đều là đối thủ mạnh mẽ, ở lại nơi này, hắn sẽ phơi thây trên mặt đất nhanh chóng.
Cho dù hắn và Thái Tử Sơ tạm thời kết minh, nhưng hắn đúng là không chút tín nhiệm Thái Tử Sơ. Bọn họ hai người đều là thái tử, một là Đại Đường, một là Đại Tần, quan hệ đối lập.
Hơn nữa Thái Tử Sơ là người thâm độc, nếu có cơ hội, hắn khẳng định sẽ hướng tới mình mà công kích, lập tức gạt bỏ một Thái Tử Đại Đường.
Bởi vậy hắn cũng không dám dừng lại một giây nào, lập tức chạy xa, rời khỏi nơi thị phi này.
“Thái Tử Hỉ, cô gia tiễn ngươi.”
Thái Tử Sơ ánh mắt chớp động, cũng bứt ra, chạy theo sát Thái Tử Hỉ. Hắn cũng nhìn ra được lúc này Thái Tử Hỉ không có linh cữu thanh đăng, chính là lúc thực lực suy yếu nhất. Hắn không khỏi động sát niệm, tính toán đưa vị Đại Đường thái tử này nằm lại đây.
Về phần Diệp Húc, Thái Tử Sơ thấy Diệp Húc tế khởi Nam Thiên Môn, liền biết chỉ dựa vào một mình mình thì trong Bàn Hoàng lăng này rất khó có thể cướp lại được Nam Thiên Môn. Hơn nữa tới nay hắn còn chưa biết Diệp Húc còn có quân bài nào chưa lật không? Bởi vậy hắn cũng bỏ qua ý định tranh đoạt Nam Thiên Môn, ngược lại đi xử lý Thái Tử Hỉ trước.