Linh cữu thanh đăng chính là một kiện vu bảo âm tà nhất quỷ dị nhất truyền từ Nam Thiên Môn ra. Lúc trước khi cổ côn luân thánh địa mở ra, quan tài mở ra, một lũ khí tức liền có thể làm tan chảy nguyên thần của đại vu tam thần cảnh, thân thể tan rã!
Thậm chí có người hoài nghi, trong quan tài là mai táng thân thể của Tây Hoàng, bởi vậy mới có thể dũng mãnh như vậy. Còn có người hoài nghi, quan tài này chính là cấm bảo. Tuy nhiên những truyền thuyết này hẳn là lầm nhẫn, linh cữu thanh đăng tuy rằng lợi hại, nhưng còn xa xa không đạt tới trình độ cấm bảo. Cho dù là bảo vật như Nam Thiên Môn cũng chỉ là tiếp cận cấm bảo.
Thậm chí đô thiên thập nhị đồng nhân trấn quốc chi bảo của Đại Tần hoàng thất, cũng không phải là cấm bảo đầy đủ. Thủy hoàng đế chết quá sớm, cũng không hoàn toàn luyện thành cấm bảo này.
Dù vậy, linh cữu thanh đăng uy năng, vẫn không phải Diệp Húc có thể chống lại được. Hắn chỉ dính một chút khí tức bên trong linh cữu liền cảm thấy nguyên thần thân thể có xu thế tan rã. Hắn vội vàng lùi lại, tránh đi khí tức của linh cữu xâm nhập.
Hô ~~~
Thanh đăng trên quan tài đột nhiên bùng lên hào quang, khí tức âm trầm bên trong quan tài thổi ra, thổi qua ánh đèn, chỉ thấy ngọn lửa tối như mực kích ra, bắn thẳng tới Diệp Húc.
Loại ngọn lửa này khác với thần hỏa mà Thái Tử Hỉ tự thân tu vi thổi ra, nguyên bản Thái Tử Hỉ phun ra một ngụm chân nguyên. Đăng diễm bắn ra thần hỏa chính là màu hồng, uy năng hùng mạnh. Nhưng âm phong trong quan tài thổi ra đăng diễm thuần khiết một màu đen, không có một chút ánh sáng, giống như một hắc động, hư không cháy sạch vô thanh vô tức sụp xuống!
Cho dù là một ngọn lửa màu đen, đều có thể dễ dàng đốt sạch sẽ thân thể nguyên thần của Diệp Húc.
Linh cữu thanh đăng này không hổ là bất diệt chi bảo từ trong Nam Thiên Môn chạy ra. Uy năng hùng mạnh tới cực điểm, lúc này Thái Tử Hỉ như một con nhím, căn bản khiến cho Diệp Húc không có cách nào trả đòn, chỉ có thể né tránh.
Thái Tử Sơ lúc này cũng nghiêng nghiên người vọt tới, ánh mắt chớp động, nhìn vào quan tài màu đen này. Hiển nhiên hắn cũng khiếp sợ uy lực của linh cữu thanh đăng.
Diệp Húc không tranh phong với Thái Tử Hỉ, mà không ngừng vận chuyển nguyên thần, mà đang rút mộc tinh chi khí từ cú mang nguyên thần để khiến cho nguyên thần của mình ngày càng thêm lớn mạnh.
“Mộc tinh khí rất nồng đậm, đây là lần đầu tiên được thấy nguyên thần cú mang trong ngũ hành thân thể? Đàm Phượng Sơn làm thế nào lại có được nguyên thần cú mang nhỉ?”
Diệp Húc trong lòng vừa mừng vừa sợ, hắn có thể cảm giác được mộc tinh chi khí bên trong nguyên thần cú mang của Đàm Phượng Sơn giống như một mảnh hải dương hạo hãn, vô cùng vô tận. Nó còn hùng hậu hơn mộc tinh chi khí trong kiến mộc long chương nhiều. Mộc tinh khí dư thừa như vậy khiến cho nguyên thần của hắn nhanh chóng tăng trưởng, uy lực của nguyên thần tiếp tục tăng vọt.
Hắn cắn nuốt nguyên thần cú mang của Đàm Phượng Sơn, gần như bằng việc cắn nuốt mấy trăm kiến mộc long chương, hiệu quả kinh người.