Thái Tử Sơ, Thái Tử Hỉ nhìn chằm chằm vào tòa cửa lớn này, ánh mắt lập tức thẳng ra, thất thanh nói: “Nam Thiên Môn.”
Trong tay Diệp Húc chính là Nam Thiên Môn chân chính, kho báu của Tây Hoàng trong truyền thuyết, bên trong nó cất chứa của cải của suốt một đời Tây Hoàng. Số của cải này của Tây Hoàng tuyệt đối tương đương với ma đạo đại phái như Hoàng Tuyền Ma Tông cất chứa.
Lúc trước ở trong cổ côn luân thánh địa, hơn mười người chính ma yêu ba đạo thánh địa đều tự mình triệu tập ra ảo ảnh cấm bảo, oanh mở Nam Thiên Môn, tính toán để cho đệ tử vào trong này lấy bảo vật. Sau đó là một hồi biến cố, vu bảo bên trong Nam Thiên Môn bạo động, tòa cửa lớn này biến mất vào trong hư không, rất nhiều thánh địa tìm kiếm chung quanh nhưng thủy chung vẫn không tìm được tòa cửa lớn này.
Thậm chí tới nay còn có không ít đại vu tam thần cảnh vẫn đi chung quanh Cổ côn luân thánh địa, sưu tầm tin tức, cũng thủy chung không hề phát hiện ra tin tức của tòa cửa lớn này.
Thái Tử Sơ, Thái Tử Hỉ hai người tuyệt đối không thể ngờ được tòa cửa chính này lại ở trong tay Diệp Húc, bọn họ không lường được, Đàm Phượng Sơn tất nhiên cũng không thể lường trước được chuyện này. Hắn bị Diệp Húc cầm cửa chính đánh vài cái, ngay cả ảo ảnh viễn cổ đại phật cấm bảo cũng bị đánh gãy, một cánh cửa đập hắn nằm rạp xuống đất.
Nam Thiên Môn cực kỳ nặng, phiến cửa lớn này không chỉ là kho báu của Tây Hoàng, đồng thời cũng là một kiện bất diệt chi bảo cực đoan lợi hại. Hơn nữa là cực phẩm bên trong bất diệt chi bảo, uy lực thậm chí tiếp cận cấm bảo!
Lực lượng của bất diệt chi bảo dũng mãnh ra sao chứ?
Trong Bàn Hoàng Lăng có nhiều đại thần Đại Thương triều trong tay cầm bất diệt chi bảo, một tấm lệnh bài này tản mát ra uy năng liền dễ dàng có thể đánh chết Dư Nhân Kiệt. Mà Dư Nhân Kiệt này thực lực không hề kém đám người Diệp Húc, Đàm Phượng Sơn chút nào. Hắn cũng có tam tướng chi bảo trong tay, nhưng vẫn bị một kích đánh chết, có thể thấy được uy lực của bất diệt chi bảo như thế nào.
Nhưng những lệnh bài này so sánh với Nam Thiên Môn không nổi, tuy rằng là vu bảo cùng cấp bậc, nhưng uy năng kém quá lớn.
Tòa Nam Thiên Môn này được xưng có thể phong ấn chư thiên, cửa chính đóng lại, cần hơn mười vị đại vu triệu tập ra ảo ảnh cấm bảo mới có thể mở ra được một khe của cửa chính. Thậm chí khi vu bảo bạo động, ngay cả mười kiện ảo ảnh cấm bảo cũng không khống chế được Nam Thiên Môn. Mãi tới khi nó khép lại, thoát không mà bay đi.
Cho dù Diệp Húc không thể phát huy được năng lực phong ấn chư thiên của Nam Thiên Mông. Nhưng tòa cửa lớn này Đàm Phượng Sơn cũng không có khả năng chống lại đấy. Hắn bị Diệp Húc cầm hai tay đập cho gần như bẹp dí, huyết dịch như nước chảy xuống đất, căn bản không có sức phản kháng.
Trong cơ thể Đàm Phượng Sơn truyền tới tiếng Quỳ Ngưu phẫn nộ gầm rú, chỉ thấy đầu Quỳ Ngưu này từ trong cơ thể hắn hiện ra, một cái sừng lớn, đột nhiên hướng tới Nam Thiên môn mà đánh, tính toán liều chết một kích, chặn đứng lại Nam Thiên Môn để cho Đàm Phượng Sơn có cơ hội thoát thân ra.
Rầm rầm!
Nam Thiên Môn gần như không gặp phải chút lực cản nào, đập vụn đầu quỳ Ngưu này, tiếp tục hung hăng nện lên trên người Đàm Phượng Sơn.