Diệp Húc và thân hình Đàm Phượng Sơn đều bị khí tức của Bàn Hoàng ép cho thu nhỏ lại rất nhanh. Diệp Húc thân cao không đủ một xích, thân thể của Đàm Phượng Sơn so với Diệp Húc dũng mãnh hơn một bậc, nhưng thân hình cũng chỉ là hơn một xích, so với Diệp Húc cũng chỉ cao hơn mấy tấc mà thôi.
Hai người tuy rằng bị khí tức của Bàn Hoàng đế trấn áp, nhưng thân thể bọn họ đều dũng mãnh vô cùng, nhưng vẫn có thể hành động một cách tự nhiên, nhanh như gió, nhanh như điện.
Đây là chỗ mạnh mẽ của pháp môn tu luyện thân thể, cũng chỉ có Diệp Húc và Đàm Phượng Sơn mới có thể duy trì được sức chiến đấu vô cùng tràn đầy như vậy. Nếu đổi lại là hai đại cao thủ Thái Tử Sơ, Thái Tử Hỉ, thân thể lọt vào áp chế, không thể vận dụng được tu vi bản thân, tới chống cự khí tức Bàn Hoàng uy ép, tốc độ hành động của bọn họ còn xa mới bằng được hai người.
“Cửu Chuyển Nguyên Công, Thiên Bảo Kim Luân!”
Sau đầu Đàm Phượng Sơn đột nhiên hiện ra một vòng công đức kim luân, tuần hoàn đáp lại, thay đổi liên tục không ngừng, khiến cho thực lực của hắn tăng vọt. Đột nhiên khai mở ra khí tức của Bàn Hoàng, trong cơ thể đột nhiên truyền tới tiếng lách cách, thân hình tăng vọt, khôi phục khí lực, quanh thân chói mắt kim quang, chư phật tụng kinh ca ngợi, thanh âm to lớn.
Phía sau hắn đột nhiên hiện ra một pho tượng kim phật, khổng lồ vô cùng, bàn tay kim phật là một đầu Quỳ Ngưu, như rồng như ngưu, hống lên mạnh mẽ, làm cho Đàm Phượng Sơn lấy được lực lượng không gì sánh nổi.
Hắn từ trên cao nhìn xuống, một quyền đánh thẳng xuống Diệp Húc, cười lạnh nói: “Diệp Thiếu Bảo, ta xem ngươi làm thế nào ngăn cản được ta!”
“Cổ phật tịch diệt đại thủ ấn!”
Hắn có được trí tuệ lớn, công đức kim luân luyện bảo quyết tu vi còn muốn cao hơn Diệp Húc một bậc. Lúc này bùng nổ, hiển nhiên tính toán một chưởng giết chết Diệp Húc, không cho hắn bất luận cơ hội gì!
Một quyền này của hắn, mang theo một cỗ khí tức cổ phật tịch diệt, tử khí tràn ngập, vạn vật điêu linh, trời giáng thần huyết, thiên thần khóc lóc thảm thiết, làm cho hết thảy sự sống đều bị diệt sát.
Đây là thực lực chân chính của hắn, tiểu quang minh thánh địa từng có cường giả tuyệt đại, từ trong Bàn Hoàng lăng học được công đức kim luân luyện bảo quyết đầy đủ, nhưng không có đạt được Chư Thiên Thần Vương công đức ấn. Vị tuyệt đại cường giả kia đã kết hợp cửu chuyển nguyên công và viễn cổ đại phật, khai sáng ra một môn ấn pháp độc đáo, tên là Chiến Phật Thánh Pháp, đủ để thúc dục công đức kim luân luyện bảo diệu quyết, sáu bảy thành uy lực.
Cổ phật tịch diệt đại thủ ấn đó là một trong các chiêu thức của Chiến Phật Thánh Pháp. Diệp Húc từng ở Lạc Già Sơn thấy Kim Nghiêu Thần xuất ra Chiến Phật Thánh Pháp, như là Phật Thủ Diệt Độ, chiến phật vô sinh, … uy lực hùng mạnh cực đoan.
Đàm Phượng Sơn tu vi thực lực lớn hơn Kim Nghiêu Thần nhiều, Chiến Phật Thánh Pháp trong tay hắn uy lực so với Kim Nghiêu Thần mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
“Đàm Phượng Sơn, công đức kim luân diệu bảo quyết của ngươi còn luyện chưa được! ta cho ngươi xem, công đức kim luân chân chính thế nào!”
Diệp Húc xoay người, sau đầu đột nhiên ông ông hai tiếng hiện ra hai vòng kim luân. Công đức kim luân của hắn khác với Đàm Phượng Sơn, sau đầu hắn kim luân là tà phật, tản mát ra từng đạo khí tức tà ác hung hãn. Một quyền đón nhận nắm tay của Đàm Phượng Sơn, không hề xảo diệu, chỉ có một thức Dương Thiên Thần Vương Diệt Kiếp Ấn đánh ra.