Thạch Tinh Vân lúc này bị khí tức của Bàn Hoàng ép cho chỉ còn lớn nhỏ hơn một xích, giống như một đứa trẻ sơ sinh vậy. Nhưng hắn vẫn còn vô cùng kiêu ngạo, dám can đảm răn dạy cả Đàm Phượng Sơn và Thái Tử Sơ, bốn đại cao thủ.
“Ta là con trai của Tinh Đế, các ngươi là ai mà dám đánh ta?” Hắn kêu to.
“Tinh Đế tự mình tiến tới nơi này ta cũng dám giết!” Đàm Phượng Sơn đánh tới đầu tiên, nắm tay của hắn tỏa ra kim quang chói mắt. Thậm chí hắn còn bức mở ra cả khí tức của Bàn Hoàng. Một kích này của hắn vô cùng khủng bố, chẳng những tính toán oanh sát Thạch Tinh Vân ngay tại chỗ, thậm chí còn muốn đánh cả Diệp Húc thành thịt vụn.
Ông!
Mi tâm của Thạch Tinh Vân nứt ra, một bàn tay to trắng như tuyết xuất hiện, ngang nhiên va chạm kịch liệt với nắm tay của Đàm Phượng Sơn, dao động ra khắp chung quanh. Thân hình Đàm Phượng Sơn rung mạnh, yết hầu ngòn ngọt, không chịu nổi mà phun ra một ngụm máu tươi. Công Đức Kim Luân sau đầu trở nên vặn vẹo không tưởng tượng nổi, vô số phật Đà nổ tung.
Chỉ nghe thấy những tiếng ba ba vang lên, phía sau hắn đột nhiên hiện ra một gốc cây đại thụ và một đầu Quỳ Ngưu sừng long nguyên thần. Cây quái thụ kia trăm ngàn cành lá, vô số xúc tu bay múa, đâm thẳng vào thân thể Đàm Phượng Sơn.
Nguyên thần quái thụ này tràn ngập một tinh khí, và khí tức sinh mệnh, không ngừng trị liệu thương thế của Đàm phượng Sơn, khiến cho thương thế của hắn nhanh chóng khỏi hẳn.
Đầu Quỳ Ngưu kia hiển nhiên là bản mệnh nguyên thần của Đàm Phượng Sơn, hình thể vô cùng khổng lồ, cổ phía trước như rồng, lại dài như thân trâu, chỉ có một chân tráng kiện, đứng ở giữa không trung.
“Đây là cái gì? Chẳng lẽ là nguyên thần thứ hai của hắn?”
Diệp Húc chú ý tới cây quái thụ này, có chút giống với nguyên thần của mình, hình dạng lại rất khác, hẳn là thuộc chủng loại khác. Diệp Húc lúc này cũng không khỏi thấy nao nao.
Hắn không kịp suy tư cẩn thận, tay phải bắn ra, thừa dịp Đàm Phượng Sơn đánh một đòn với bàn tay to của Tinh Đế, còn chưa vững chân lại. Diệp Húc lập tức thi triển Dương Thiên Thần Vương Diệt Kiếp ấn, hung hăng đánh một kích.
Thân thể Đàm Phượng Sơn đối chọi với bàn tay to Tinh Đế, tuy rằng bức lui được bàn tay to của Tinh Đế nhưng lại bị thương nặng. Hai đại nguyên thần của hắn đều bị chấn bay ra ngoài. Trong lúc khẩn cấp, lại phải đón đỡ Diệt Kiếp ấn của Diệp Húc, không ngờ một kích này của Diệp Húc ẩn chứa lực lượng khủng bố vô cùng. Lực lượng bên trong nó không thua gì bàn tay to của Tinh Đế.
Phía sau hắn, nguyên thần Quỳ Ngưu rống giận, thanh âm như rồng như ngưu, to lớn vô cùng, đột nhiên xâm nhập vào bên trong thân thể Đàm Phượng Sơn, khiến cho thân thể hắn tràn ngập lực lượng mạnh mẽ.
Nhưng Diệp Húc cố ý xây dựng ra thế cục này của mình, một kích đã toàn lực phát ra. Đàm Phượng Sơn lập tức bị Diệp Húc đánh bay đi, thương càng thêm nặng, vô số xúc tu của Cú Mang Nguyên Thần bị chấn gãy, lại phun ra một ngụm máu vàng nữa.
Thân thể hắn mạnh mẽ cực đoan, tâm tình cứng cỏi, có được đại trí tuệ, nắm giữ trí châu, từ khi xuất đạo tới nay, rất ít khi chật vật như vậy.
Nếu Diệp Húc công bằng giao thủ với hắn, rất khó có thể thắng được hắn. Tuy nhiên Đàm Phượng Sơn ngàn tính vạn tính vẫn là không có dự đoán được bên trong Tử Phủ của Thạch Tinh Vân lại cất giữ nửa thức vu pháp của Tinh Đế. Bị kém một chiêu, trước bị bàn tay to của Tinh Đế đánh bị thương, sau đó lại bị Diệp Húc thừa dịp đánh bại trong một chiêu nữa, trong lòng hắn thật sự nghẹn khuất.