Cho dù tương lai tu vi bị dừng lại, Diệp Húc cũng không oán không hối hận. Đại trượng phu sống ở trên đời, ân oán rõ ràng, ân là ân, oán là oán, có ân phải báo ấn, có oán liền báo thù. Thù có thể tạm thời bỏ qua nhưng ân thì không thể bỏ qua được.
Nếu là bởi vì có nguy hiểm mà không để ý tới ân nhân của mình, điều này không phải là chuyện một đại trượng phu nên làm.
Nguyên thần của hắn tăng trưởng cuồn cuộng không ngừng, nguyên thần càng ngày càng rõ ràng, mộc tinh khí thật nhiều đang dũng mãnh tràn vào nguyên thần của Diệp Húc. Diệp Húc chỉ cảm thấy nguyên thần và ngọc thụ trong ngọc lâu của mình càng ngày càng giống nhau. Đồng thời tràn ngập sức sống vô cùng vô tận.
Cho dù hắn không mang theo ngọc lâu, cũng có thể nhanh chóng chữa trị thương thế, cho dù là bị thương nghiêm trọng. Chỉ cần không chết, hắn đều có thể dựa vào sức sống trong nguyên thần để phục hồi lại trạng thái toàn thịnh.
Nguyên thần của hắn còn không ngừng thúc dục Hạo Thiên đại nhật nguyên thần kinh, lấy năng lượng bên trong nguyên thai, trải qua rèn luyện làm cho nguyên thần càng thêm củng cố.
Mà tu vi của hắn, đã nhanh chóng tiến bộ, Phượng Yên Nhu đã đi vào trong Bàn Hoàng mộ chưa tới một km. Hắn tự khích lệ tinh thần mình một cái, hăng hái đột phá, tiến vào nguyên thai ngũ phẩm.
Diệp Húc chỉ cảm thấy trong cơ thể mình tràn ngập lực lượng mạnh mẽ dị thường, tin tưởng cũng được nâng cao, thầm nghĩ: “Nếu lại đối mặt với bàn tay to của Tinh Đế, ta tuyệt đối không bị thương, lại càng không bị bàn tay to của Tinh Đế bức lui. Mà có thể đường đường chính chính chống lại được bàn tay to của Tinh Đế.”
Hắn tế khởi Di la thiên địa tháp, đánh đại chu thiên tinh đấu trận đồ của Đinh Phụ Đạo vào bên trong tháp. Chỉ thấy tòa bảo tháp này lại sinh trưởng, rõ ràng trưởng thành tới tòa bảo tháp tám tầng, tràn ngập uy năng, phải gấp đôi so với trước.
Tuy nhiên, Di la thiên địa tháp của hắn uy năng tuy mạnh, nhưng lại có một khiếm khuyết lớn, đó là chưa có nhiều tài liệu bỏ thêm vào thân tháp. Cũng không có tức nhưỡng củng cố, thế cho nên từ ba tầng trở nên tháp như thật như ảo, cũng không phải là tồn tại chân thật.
Nếu gặp được vu bảo bình thường, thậm chí là nguyên thần chi bảo, Diệp Húc đều có thể dựa vào bảo tháp chấn vỡ vu bảo đối phương. Nhưng nếu gặp được cường giả càng thêm dũng mãnh, hoặc là trọng bảo tam tướng cảnh, di la thiên địa tháp sẽ hiển lộ ra nhược điểm của mình, thậm chí có khả năng bị đối phương đánh nát.
Diệp Húc lấy tài liệu và vu bảo bản thân mình cất chứa trong ngọc lâu, không ngừng luyện hóa, đem những tài liệu này đốt dung, dung nhập vào bên trong thân tháp.
Hắn từ khi tiến vào cảnh nội Đại Hán, trải qua chém giết, tôi luyện, cướp đoạt được vô số bảo vật.
Trong Lạc Vương thành, hắn đánh lui Khổng Chiêu Yêu Thánh, cướp đoạt một số lớn linh mạch và tài liệu vu bảo. Tới Ân Khư bên ngoài cửu sát âm phong, vu sĩ trừ ma đại hội tất cả chết trong tay hắn, lại có thêm một số lượng của cải vô cùng lớn khác.
Kiếm Hải mấy đại yêu vương, cao thủ ngũ đại tinh cung, và Thạch Tinh Vân cất chứa. Nhất là Thạch Tinh vân, trên người hắn tài liệu với linh mạch thật nhiều, quả thực làm cho người ta phải giận sôi. Nhưng những tài liệu này hết thảy dừng trong tay hắn, khiến của cải của hắn đạt tới độ cao chưa từng có.