Đám người Phượng Yên Nhu sắc mặt khẽ biến, thực lực của Tinh Đế dũng mãnh kinh người, cho dù là hắn chỉ để bên trong Tử Phủ của Thạch Tinh Vân có nửa thức vu pháp, nhưng cũng không phải là người thường có thể chống lại.
Diệp Húc tính toán đối kháng nửa thức vu pháp này, không thể nghi ngờ là đang đánh cuộc với tính mệnh của mình.
Tuy nhiên Diệp Húc lại không cho là đúng, hắn tự mình suy xét, tu vi của Thạch Tinh Vân quá yếu, chỉ là vu sĩ vừa mới luyện tới nguyên đan kỳ mà thôi.
Tử phủ của hắn còn chưa đủ chắc chắn để cất chứa một thức vu pháp Tinh Đế thi triển toàn bộ thực lực. Bởi vậy Tinh Đế chỉ để nửa thức vu pháp bên trong tử phủ của hắn, chỉ là một bàn tay to mà thôi. Bàn tay to này cho dù dũng mãnh thế nào, lực công kích cũng chỉ có hạn.
Huống chi ở Hải Ngoại Tiên Các, Tinh Đế đã sử dụng bàn tay to này một lần, bị ma đạo kinh văn của Hoàng Tuyền Ma Tông truyền tới, cứng rắn bức lui, không thể không ngủ đông bên trong Tử Phủ của Thạch Tinh Vân, uy năng có thể bị hao tổn.
Hơn nữa, bàn tay to này của Tinh Đế, ở trong Hải Ngoại khi bùng nổ ra. Diệp Húc còn nhớ rõ ràng, khi đó bàn tay to này gần như phá hủy thân thể, nguyên thần, tu vi thậm chí là tin tưởng của hắn.
Lúc ấy hắn đau khổ giãy dụa, nhưng không có chút tác dụng nào. Nếu không phải Hoàng Tuyền Ma Tông có tuyệt thế cường giả ra tay cứu giúp, thì tính mạng của Diệp Húc lúc đó đã treo rồi.
Đối với người khác mà nói, sắp chết tới nơi mà được cao nhân cứu giúp, là một chuyện vô cùng may mắn, hơn phân nửa là may mắn. Nhưng đối với Diệp Húc mà nói, phải để cho người khác cứu mình, quả thực là vô cùng nhục nhã, chỉ có thể nói thực lực của mình không đủ.
Hiện giờ hắn xưa đâu bằng nay, thực lực so với trước kia tăng trưởng không biết bao nhiêu lần. Tuy rằng Tinh Đế đối với hắn mà nói vẫn như một tòa núi cao ngẩng đầu nhìn không thấy đỉnh. Nhưng hắn chỉ lưu lại nửa thức vu pháp, Diệp Húc có tin tưởng thử một lần, quyết tâm rửa mối nhục lần trước.
“Xuất hiện đi!”
Diệp Húc chỉ vào mi tâm của Thạch Tinh Vân điểm tới, một kích này của hắn tuyệt đối có thể bổ đôi đầu của Thạch Tinh Vân ra.
“Ngươi muốn chết!”
Thạch Tinh Vân bị khí thế của hắn tập trung, thậm chí còn không thể động đậy được chút nào, hắn kêu gào lên: “Cha ta sẽ giết ngươi!”
Mi tâm của hắn đột nhiên vỡ ra, một bàn tay to trắng như tuyết chậm rãi từ trong Tử Phủ của hắn hiện ra. Tốc độ của nó tuy chậm nhưng tràn ngập khí tức bá đạo, dường như chỉ kém uy năng của ảo ảnh cấm bảo chút ít.
Bàn tay to này vừa mới xuất hiện, đám người Phượng Yên Nhu, Hiên Viên Quang lập tức dừng chân không nổi. Tất cả bị một cỗ khí lãng hất lên cao, thậm chí ngay cả đám người Viên Thiên Công, Khoa Phụ Man tu vi cao nhất cũng hết thảy bị khí lãng hất lên, bắn lên trên tường. Tất cả bị khí tức của bàn tay to dán chặt lên trên tường không chút chống cự.
Một cỗ khí tức tối nghĩa mà rộng lớn như biển làm cho người ta có cảm giác không thể kháng cự được. Dường như đằng sau bàn tay to này, trong hư không, chính là một pho tượng đầu đội trời chân đạp đất, giống như thiên thần đang nhìn xuống chúng sinh. Ánh mắt của hắn lạnh lùng, nhìn hết thảy chúng sinh vạn vật thế gian, giống như nhìn một con kiến, nếu ai có gan cãi lại mệnh lệnh của hắn, chỉ có một con đường chết mà thôi.