Đám người Hiên Viên Quang đi ra, Phượng Yên Nhu nhanh chóng bước lên phía trước nâng Diệp Húc. Những người khác nhìn ngơ ngác nhìn mật thất sau lưng, sau một lúc lâu cũng không nói thành lời.
Chiến tích của Diệp Húc khiến cho mọi người hoàn toàn rung động, bảy đệ tử Tinh Cung đều là cao thủ đứng đầu, nhất là Đinh Phụ Đạo, là đại vu Hợp Thể Kỳ.
Hiện giờ bảy người này, có năm người chết trong tay Diệp Húc, hai người khác cũng bị hắn đánh trọng thương, chết ở trong tay Phượng Yên Nhu và đám người Tống Cao Đức. Thậm chí ngay cả con trai của Tinh Đế, Thạch Tinh Vân cũng bị bắt giữ.
Cứng rắn đối kháng nhiều đại vu vây công, liên tục giết chết năm vị đại vu, trọng thương hai người, cứng rắn chống lại ảo ảnh cấm bảo. Tu vi nguyên thai kỳ mà có chiến tích bực này, Diệp Húc cũng đủ kiêu ngạo.
Chân nguyên trong cơ thể Diệp Húc có thể tự động lưu chuyển, sức sống dũng mãnh bừng bừng đi vào trong cơ thể, chữa trị thân thể tổn thương. Cùng lúc đó, Di la thiên bảo nguyên thai quyết cũng luyện hóa các nguyên thần đại vu tích tụ trong cơ thể hắn, bù lại tu vi tổn thất, chữa trị nguyên thai.
Mà Hạo thiên đại nhất nguyên thần kinh đã không ngừng vận hành, không ngừng tu bổ nguyên thần tổn thương.
Đủ loại tâm pháp của hắn giống như những máy móc tinh vi, đang không ngừng chữa trị thân thể nguyên thai nguyên thần của hắn, khiến cho hắn nhanh chóng khôi phục tới trạng thái toàn thịnh.
Sau một lúc lâu, Diệp Húc đứng dậy, mi tâm mở ra, Khoa Phụ Man, Viên Thiên Công từ trong Tử Phủ của hắn bay ra. Tất cả tự rơi xuống đất, quay đầu nhìn lại gian mật thất đã biến mất kia, nhìn mật thất biến thành hỗn độn hư không, trong lòng không khỏi nghiêm nghị.
Nhất là Viên Thiên Công và các yêu vương, trong lòng khiếp sợ vạn phần, nhìn về phía Diệp Húc ánh mắt tràn ngập kính sợ. Yêu tộc từ trước tới nay đều theo đuổi thực lực tối thượng. Cường giả vi tôn, cường giả có thực lực mạnh hơn sẽ đạt được tôn trọng.
Diệp Húc ban đầu thuyết phục bọn họ, trong lòng đám người còn có chút không phục. Nhưng lúc này một mình Diệp Húc đối kháng ảo ảnh cấm bảo Tinh Cung, làm cho bọn họ hoàn toàn tâm phục. Nguyên bản trong lòng còn một chút ý phản loạn không phục, lúc này đã không cánh mà bay hết rồi!
Qua thật lâu sau, Diệp Húc rốt cuộc cũng chữa trị được tổn thương thân thể. Những nguyên thai bị hao tổn đã nhanh chóng phục hồi như cũ, tu vi tiêu hao cũng hoàn toàn bổ sung trở về, thậm chí lại có tinh tiến, bức gần tới nguyên thai tứ phẩm đỉnh!
Hắn đứng dậy, thân thể nhẹ nhành động, mọi người chỉ cảm thấy như một ngọn núi cao vút vừa đột nhiên dựng thẳng lên vậy, đâm thẳng lên trời cao, mặt đất chìm xuống. Khi đi lại thì thiên địa chấn động, loại ảo giác này vô cùng rung động.
“Thái Tử Hỉ!”
Tống Cao Đức và Hiên Viên Quang liếc nhau, trong lòng khiếp sợ vạn phần.
Hiên Viên Quang lẩm bẩm nói: “Tu vi của Thiếu Bảo, đã truy thẳng Thái Tử Hỉ…”
Lúc trước ở bên ngoài Ân Khư, Diệp Húc một chữ “Tội” đã hàng phục không biết bao nhiêu cao thủ. Bức những người này quỳ xuống nhận tội, Thái Tử Hỉ từ ngai vàng đứng dậy, chỉ như vậy thôi, khí thế mạnh mẽ, làm cho chữ “Tội” của Diệp Húc bị đập vụn.