“Thiếu chủ, Đinh sư huynh đã triển khai toàn bộ lực lượng rồi, nơi này vô cùng nguy hiểm, chúng ta đi!” Phùng sư đệ và Chu sư đệ, hai người vội vàng ôm lấy Thạch Tinh Vân rời khỏi mật thất này. Hai người bọn họ bị Diệp Húc chấn vỡ nát cánh tay, nguyên thần cũng bị thương nặng, không thể tiếp tục tham chiến được.
Hai người ôm lấy Thạch Tinh Vân rời khỏi mật thất. Đột nhiên trước mắt có năm đạo thần quang như che trời phủ đất áp chế xuống, bao phủ lấy Phùng sư đệ. Cùng lúc đó một thanh cự kiểm bổ tới, kiếm khí ngang trời. Chu sư đệ vội vàng chuyển người, tế khởi Đại Chu Thiên tinh đấu trận đồ, bảo vệ quanh thân. Chỉ thấy chuôi cự kiếm này xuy một cái mở toang trận đồ cắt lên trên cổ hắn. Nếu không phải lực lượng đằng sau không đủ, một kiếm này đủ sức chém hắn thành hai nửa từ đầu tới chân.
Đúng vào lúc này, một toà bạch cốt yêu thành từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy Chu sư đệ. Một cỗ yêu khí tràn ngập, chỉ nghe thấy những tiếng xuy xuy không ngừng. Vết thương trên cổ Chu sư đệ đột nhiên phun ra một cỗ máu tươi, huyết vảy lên yêu thành.
“Không xong, Diệp lão ma mai phục địch thủ ở bên ngoài!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thạch Tinh Vân kịch biến, chỉ thấy ngũ hành diệt tuyệt thần quang trong tay Phượng Yên Nhu gắt gao vây khốn Phùng sư đệ, khiến cho hắn thủy chung không thể thoát thân khỏi thần quang được.
Ngũ hành diệt tuyệt thần quang lợi hại như thế nào chứ, Phùng sư đệ thân thể rất nhanh bị vỡ nát, nguyên thần cũng bị trấn áp.
Mà ở bên kia, Tống Cao Đức, Hiên Viên Quang và vài vị Khoa Phụ đứng phía trên bạch cốt yêu thành, liên kết tấn công Chu sư đệ, khiến cho hắn tràn ngập nguy cơ.
“He he, ra đây, tỷ tỷ ‘yêu’ nào!” Hiên Viên Minh Nguyệt vẻ mặt cười xấu xa, hướng tới Thạch Tinh Vân, nắm tay niết bạo vang.
Khuôn mặt của Thạch Tinh Vân nghiêm nghị, ngẩng đầu lên hừ lạnh nói: “Nha đầu chết tiệt, ngươi dám động ta? Cha ta phong ấn một đạo vu pháp bên trong tử phủ của ta. Ngươi dám động ta, vu pháp của cha ta sẽ oanh sát người thành bụi!”
“Tỷ tỷ biết!”
Hiên Viên Minh Nguyệt cười khanh khách nói: “Tỷ tỷ có được một đôi thần nhãn, vu pháp trong tử phủ của ngươi chính xác rất mạnh. Tuy nhiên nếu sinh mạng của ngươi không bị uy hiếp thì vu pháp cũng không bị xúc động.”
Nha đầu này một quyền đánh ngã Thạch Tinh Vân, một trận quyền cước túi bụi, đánh cho hắn mặt mày bầm dập, sau đó dẫm nát hắn dưới chân, cười xấu xa nói: “Chỉ cần không cho ngươi bị nguy hiểm tới tính mạng, tỷ tỷ muốn đánh ngươi như thế nào thì đánh!”
Bên trong mật thất, đám người Đinh Phụ Đạo không biết Thạch Tinh Vân cùng hai sư đệ đã bị tiêu diệt toàn quân. Lúc này hắn đang triển khai lục đại tinh đấu nguyên thần, lục đại tinh quân, dáng vẻ bệ vệ ngập trời.
Từ xa nhìn lại, lục đại tinh quân này giống như mọc ra từ sau da lưng hắn vậy, cực kỳ quỷ dị yêu tà.
Dáng người của hắn chỉ cao hơn Võ Đại một chút, nhưng lục đại tinh quân này thì mỗi một con cao tới hơn mười trượng, giống như một pho tượng khổng lồ vậy. Nửa người trên của nó rất lớn, nửa người dưới lại cực kỳ nhỏ, chen chúc phía sau lưng nó, không chút chê chật chội.
Diệp Húc cũng không có được phần tâm pháp tiếp sau của đại chu thiên tinh đấu cấm điển. Nhưng nhìn cảnh tượng này, cũng không khỏi tán thưởng uy lực của cấm pháp hậu kỳ này. Không hổ là cấm pháp trấn giáo của Chu Thiên Tinh Cung, đích xác vô cùng kỳ diệu, không thể tưởng tượng được.