Sâu bên trong Bàn Hoàng lăng, con út của Tinh Đế Thạch Tinh Vân đứng ở phía sau bảy đại vu của Chu Thiên Tinh Cung, hưng phấn hoa chân múa tay, nhìn về phía đối diện. Hạ Tùng Giang tế khởi cửu đại nguyên thần của mình, khiêng cửu đỉnh, phía sau hắn còn có hai vu sĩ đang phơi thây trên mặt đất, giằng co với mọi người Chu Thiên Tinh Cung.
Phía bên phải bọn họ, trên vách đá bạch ngọc xuất hiện ra một cái cửa ngõ thật lớn, bên trong mơ hồ phát ra ánh sáng xinh đẹp, có thể nhìn thấy được một kiện vu bảo đang tung bay bên trong. Một điều linh mạch du động bên trong, đây là một phòng cất giữ bảo vật ở trong Bàn Hoàng lăng, phòng đã bị bọn họ mở ra, bởi vậy mới phát sinh ra tranh đoạt.
Thạch Tinh Vân lần này rời khỏi tinh cung, Lộc phó, Hầu phó đều chết trong tay Diệp Húc rồi. Mà Thạch Tinh Hải đại ca của hắn truyền lệnh tinh cung, phái tới tám cao thủ tam thần cảnh Chu Thiên Tinh Cung bảo vệ an nguy cho hắn. Tuy nhiên Thạch Tinh Vân ở trong Hoàng Tuyền Ma Tông đã chứng kiến được kiến mộc long chương, cho nên muốn tới Ân Khư (Di chỉ kinh đô cuối thời Thương), làm cho một cường giả Chu Thiên Tinh Cung táng thân bên trong Bàn Hoàng lăng.
Vừa rồi bọn họ phát hiện ra căn phòng bí mật bị phong ấn bên trong vách đá bạch ngọc này. Bởi vậy mới đánh nhau như vậy. Thạch Tinh Vân tu vi tuy không cao, nhưng bảy đệ tử Chu Thiên Tinh Cung trước mặt hắn đều là những nhân vật rất giỏi. Bảy người hợp lực, triệu tập ảo ảnh cấp bảo của Tinh Cung, đánh một trận với Hạ Tùng Giang.
Hạ Tùng Giang lạnh lùng nói: “Thạch tiểu hữu, chư vị đồng đạo tinh cung, kho báu này, chính là do Hạ mỗ phát hiện ra, lý thuộc về ta. Các ngươi không nói được một lời, liền lao tới chém giết mấy người của ta, đây là đạo lý gì?”
“Đạo lý?”
Thạch Tinh Vân cười khanh khách không ngừng, hướng tới một cao thủ chu Thiên Tinh Cung bên cạnh hỏi: “Chúng ta là ma đạo cướp bóc giết người, còn muốn giảng đạo lý sao?”
Cao thủ Chu Thiên Tinh Cung kia nghe vậy, bật cười nói: “Ma đạo ta cướp bóc giết người, đích xác không cần nói đạo lý gì cả.”
Một lão giả của Chu Thiên Tinh Cung khá điềm đạm, ổn trọng, tiến lên một bước, cười ha hả nói: “Hạ huynh, vị này là thiếu chủ Chu Thiên Tinh Cung của chúng ta, con trai của Tinh Đế. Thiếu chủ muốn bảo vật trong phòng này, mong rằng Hạ huynh cấp cho mặt mũi, chia bảo bối bên trong phòng cho thiếu chủ chúng ta mấy thành.”
Hạ Tùng Giang cười lạnh một tiếng, khóe mắt loạn nhảy, cười lạnh nói: “Đinh huynh, ngươi muốn mấy thành?”
Lão giả kia tên là Đinh Phụ Đạo, là nhân vật đứng đầu bên trong nhiều đệ tử Chu Thiên Tinh Cung, vang danh cường giả đương thời, Hợp Thể Kỳ đại vu.
Hắn cũng không dám bức Hạ Tùng Giang quá đáng, dù sao Hạ Tùng Giang là cường giả Hạ gia, thân phận cực cao, địa vị tôn quý, hơn nữa thực lực người này cũng cực kỳ hùng mạnh.
Vừa rồi Hạ Tùng Giang triệu tập ra ảo ảnh cấm bảo Hạ gia, cứng rắn chống lại công kích của ảo ảnh cấm bảo Tinh Cung do bảy người liên kết triệu tập lại. Có thể thấy được thực lực của hắn cực kỳ hùng mạnh, nếu thật sự động thủ, không chết vài người đừng mơ tưởng bắt được hắn.
“Gặp mặt phân nửa, ta muốn năm thành!” Thạch Tinh Vân phía sau mọi người, cả vú lấp miệng em, cười nói.
Đinh Phụ Đạo bất đắc dĩ, hướng tới Hạ Tùng Giang cười nói: “Thiếu chủ nhà ta muốn năm thành, Hạ huynh nghĩ thế nào?”