Diệp Húc thu hồi lại kiến mộc long chương, Viên Thiên Công vẫn như trước quỳ lạy trong lòng bàn tay hắn, chưa từng đứng dậy. Hồ Tiên Nhi và năm vị yêu vương khác đầu óc mê muội hiện ra bên trong bàn tay khác của hắn.
Năm vị yêu vương hiện giờ mới biết, vừa rồi bọn họ cực cực khổ khổ, liều mạng tế khởi Tốn Phong Ba Tiêu Phiến, đi vội ngàn dặm, kỳ thực chỉ là đảo quanh lòng bàn tay của Diệp Húc mà thôi.
Bàn tay Diệp Húc nhẹ nhàng rung lên, tán đi U Thiên Thần Vương Độ Ách ấn, bỏ sáu vị yêu vương xuống.
Viên Thiên Công đứng dậy, nhìn năm vị yêu vương khác, trầm giọng nói: “Chư vị, Viên mỗ đã thuần phục Diệp phong chủ, khẩn cầu phong chủ buông tha ta và chư vị đồng đạo Kiềm Hải, các ngươi ý như thế nào?”
Hồ Tiên Nhi, Lý Huyền Quy và những yêu vương khác sắc mặt lộ vẻ sầu thảm. Tất cả yên lặng không nói gì, bọn họ cũng ý thức được chỗ hùng mạnh của Diệp Húc. Sau giây lát, mười một vị yêu vương Kiềm Hải, có năm người chết, bọn họ xuất ra tất cả thế võ của mình, cũng không thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay Diệp Húc. Thực lực của bọn họ kém Diệp Húc quá lớn, căn bản không thể phản kháng, không thể trốn thoát (dg: Thằng Diệp Húc này giống phật tổ vãi lúa.)
Sau một lúc lâu, Hồ Tiên Nhi và Lý Huyền Quy cùng bốn vị yêu vương liếc nhau, nhất tề quỳ lạy Diệp Húc, cười nói: “Ta nguyện ý thuần phục…”
“Viên Thiên Công, các ngươi cam tâm làm nô tài của người khác, lão tử ta không cam lòng!”
Vị yêu vương còn lại đột nhiên cười ha hả, rồi hiện ra nguyên hình, giống như rồng lại không phải rồng, giống như giao trên biển lớn, gây lên sóng to gió lớn, rít gào mà đi: “Diệp Thiếu Bảo, ngươi vừa rồi có thể vây trụ được ta, tuy nhiên chỉ là vận khí mà thôi…”
“Hải Thu Vương, ngươi muốn chết đừng liên lụy chúng ta!”
Hồ Tiên Nhi đột nhiên phóng người lên, hóa thành Cửu Vĩ Thiên Hồ, tế khởi Tốn Phong Ba Tiêu Phiến, hô một tiếng phiến bay lên. Tấm phiến làm cho Hải Thu Vương không tự chủ được mà đánh vào phía trên cửa chính Bàn Hoàng Lăng.
Cùng lúc đó, lại có một vị yêu vương ra tay, hóa thành một đầu yêu lớn, hai móng bắt lấy hai cái thau đồng lớn, hướng tới Hải Thu Vương mà hung hăng chụp đi. Chỉ nghe thấy một tiếng nổ, Hải Thu Vương bị chấn động choáng váng mặt mày.
Những vị yêu vương khác cũng đều ra tay, tế khởi vu bảo bản thân, đưa hắn đóng đinh tại chỗ.
Viên Thiên Công kêu lên một tiếng, một tay xuất hiện, nắm lấy đầu Hải Thu Vương. Một tiếng răng rắc vang lên, đầu của Hải Thu Vương lập tức dập nát. Bàn tay to của hắn dùng sức kéo một cái, rút toàn bộ nguyên thần của Hải Thu Vương ra khỏi thân thể.
Vài vị yêu vương nhất tề xoay người, Viên Thiên Công cầm đầu, quỳ một gối, cầm nguyên thần của Hải Thu Vương, hướng Diệp Húc cung kính nói: “Phong chủ, ta đã xử trí phản đồ, mời phong chủ nhận lấy nguyên thần phản đồ, xử trí!”
Phía sau Diệp Húc, đám người Hiên Viên Quang và Tống Cao Đức sắc mặt khẽ biến. Từ lúc Hải Thu Vương chạy trốn tới khi đám người Viên Thiên Công đánh chết hắn, chỉ là chuyện xảy ra trong nháy mắt. Đường đường là một thế hệ yêu vương, cứ như vậy mà chết trong tay đồng bạn mình, cũng đủ oan ức.