Đám người Tống Cao Đức, Hiên Viên Quang sắc mặt khẽ biến. Bọn họ trải qua trăm cay ngàn đắng, vượt qua nhiều hiểm nguy mới đến được Bàn hoàng lăng, không nghĩ tới còn chưa vào được trong tòa cổ mộ Thương hoàng này lại bị đám yêu vương Kiềm Hải chặn đường!
“Thiếu Bảo, làm sao bây giờ?”
Tống Cao Đức quơ quơ cái đuôi rồng, thấp giọng nói: “Không bằng chúng ta lui vào bên trong long khí, bọn người kia chưa chắc đã dám đuổi theo…”
Khoa Phụ Man gật đầu nói: “Tránh voi chẳng xấu mặt nào, bọn họ đông người, không cần thiết phải liều mạng với chúng.”
“Muốn chạy ư?”
Hắc Kiêu Vương thét lên một tiếng, đột nhiên bay lên hạ xuống phía sau bọn họ, ngăng cản đường ra. Đột nhiên y há mồm phun một cái, từ trong miệng phun ra một tấm Kiến Mộc Long Chương, cười khặc khặc nói: “Diệp Thiếu Bảo, yêu vương Kiềm Hải chúng ta cũng không phải chỉ có hư danh, không phải không thu hoạch được gì trong Ân Khư này! Ta ở trong một tòa quân doanh thu được một tấm Kiến Mộc Long Chương, món trọng bảo này đủ để đối phó với Kim Tinh khí của ngươi!”
Hắc Kiêu Vương tuy là một kẻ yếu nhất trong đám yêu vương có mặt tại đây, nhưng y lại được ưu ái, chính là một con Hắc Kiêu tu luyện thành tinh, luyện thành nguyên thần, tốc độ cực nhanh, ỷ vào tốc độ mà lấy đi một tấm Kiến Mộc Long Chương ở trong binh doanh Đại Thương, thậm chí cả đám thi binh trong quân doanh đó cũng không kịp phản ứng.
Lúc này y đã khôn hơn sớm tế Kiến Mộc Long Chương lên, bảo vệ quanh thân, đề phòng Kim Tinh Thần Quang của Diệp Húc.
Lại có một người bay tới, sánh vai cùng Hắc Kiêu Vương. Kẻ này mọc một cái đuôi cá sấu, bộ mặt còn dữ tợn hung ác hơn cả Yêu Sa Vương, run run tay tế một cái mai rùa rất lớn lên, chỉ thấy trên mai rùa kín đầy những phù văn kỳ lạ, cũng là phù văn trận pháp trời sinh trên thân Huyền Vũ.
Nhưng cái mai rùa này tuy lớn, lại chỉ là một khối vỏ cứng trên người loại dị thú Huyền Vũ mà thôi, nhưng dựa vào khối mai rùa kia cũng đủ để cho lực phòng ngự của hắn ta không hề kém Kiến Mộc Long Chương.
Con Ngạc Yêu Vương này cười lạnh nói: “Diệp Thiếu Bảo, có khối mai Huyền Vũ này, lực phòng ngự của ta còn mạnh hơn hẳn Kiến Mộc Long Chương, ngươi không làm gì được ta!”
“Những yêu vương Kiềm Hải chúng ta lần này thu hoạch khá phong phú, tìm được không ít bảo vật trong Ân Khư.”
Lại có một tên yêu vương đứng dậy, sau lưng có những xúc tu dài đến hơn trăm thước rung qua rung lại, giống như một con bạch tuộc tám chân, cũng là Chương Yêu Vương, tế một cái ngọc bội lên, chỉ thấy ngọc bội bay lên trên không trung, giống như một mặt trăng sáng, cười nói: “Cái Hàn Nguyệt Tinh Bội này chính là một món nguyên thần chi bảo, ta nhặt được nó ở dưới Thiên Tội bia, có thể bắn ra một luồng Hàn Nguyệt tinh quang, xuyên thủng nguyên thần không nói chơi, chính là vu sĩ Hàn Nguyệt cung để lại sau khi chết!”
Lại có thêm vài tên yêu vương đều đứng ra, tế những bảo vật mình tìm được ở trong Ân Khư hơn một tháng qua lên. Đám yêu vương này thực lực mạnh mẽ, đa số đều có thu hoạch, phần nhiều bảo vật đều là tiến đến Ân Khư lịch luyện tầm bảo của những vu sĩ sau khi chết để lại, cũng có vài món là trọng bảo trong Ân Khư, làm cho thực lực bọn chúng tăng mạnh.