Diệp Húc cẩn thận quan sát pho tượng này, trong lòng đột nhiên nảy lên một ý tưởng: “Pho tượng Bàn hoàng này, tướng mạo Bàn hoàng so với bức tượng đồng trên La Phù đảo kia có vài phần tương tự.”
La Phù đảo Đông Hải là lãnh địa của Vạn Pháp Yêu Vương, Diệp Húc từng đi qua nơi đó một lần, La Phù đảo đó tọa lạc ở phía trên đôi tay của một pho tượng đồng cực lớn. Hắn từng cảm thấy pho tượng đồng kia dường như cất giấu một loại vu pháp kỳ lạ, đáng tiếc là mọi người trên La Phù đảo, thậm chí cả Vạn Pháp Yêu Vương cũng không thể lĩnh ngộ ra thứ vu pháp đặc thù nào từ trong tượng đồng.
Hiện giờ Diệp Húc nhớ tới chuyện đó, trong lòng không khỏi nghi hoặc không thôi, tượng đồng ở La Phù đảo và pho tượng Bàn hoàng này tướng mạo khá giống: “Chẳng lẽ, tượng đồng ở La Phù đảo và Bàn hoàng vị Thương hoàng này có quan hệ huyết thống? Thậm chí có thể bản thân hắn chính là một vị Thương hoàng… Có thời gian ta nhất định phải đến La Phù đảo một lần nữa!”
Mọi người cũng chú ý tới thủ ấn của pho tượng Bàn hoàng, đều chăm chú nhìn đến, cẩn thận lĩnh hội sự ảo diệu của ấn pháp.
Hiên Viên Như Nguyệt nằm bò lên trên nắp quan tài, mu bàn tay nâng quai hàm, hai chân nhỏ lúc ẩn lúc hiện, váy của cô kéo lên đến tận đầu gối, lộ ra bắp chân trắng nón, mắt cá chân của cô thật đẹp, mượt mà như châu ngọc, lẩm bẩm nói: “Thủ ấn Bàn hoàng nắm kia thật kỳ quái, giống như có một loại cảm giác huyền diệu khó có thể giải thích được…”
“Thủ ấn này, hẳn là thức mở đầu của một loại vu pháp.”
Phượng Yên Nhu ngồi cách cô ta không xa, có vẻ thục nữ hơn Hiên Viên Như Nguyệt rất nhiều, lộ ra thần sắc suy tư, hạ giọng nói: “Có lẽ có thể từ thức mở đầu suy diễn ra loại vu pháp này.”
Đám người Khoa Phụ Mão Tống Cao Đức đã bắt đầu động thủ thực nghiệm định tìm ra ảo diệu của môn vu pháp này thông qua thủ ấn của Bàn hoàng.
Sau một lúc lâu bọn họ không thể không bỏ cuộc, chiếc quan tài dưới chân bọn họ đã trôi qua pho tượng Bàn hoàng, theo long khí nhập vào đám núi, lại vẫn chưa thể nắm được sự huyền diệu trong thủ ấn của Bàn hoàng.
Diệp Húc cũng thử kết xuất loại thủ ấn này của Bàn hoàng, nhưng vẫn không thể cân nhắc ra được chỗ ảo diệu của nó.
Pho tượng Bàn hoàng có hai thủ ấn, một kết ở trước ngực, một ôm ở đan điền. Hắn rõ ràng có thể cảm nhận được sức mạnh long trời lở đất ẩn chứa trong hai ấn pháp đó, lại thủy chung không thể thúc dục, ngược lại khi kết ra ấn pháp, cảm thấy nguyên thai chấn động, lòng ngực chấn đãng, rất là khó chịu.
Những người khác cũng có cảm thụ giống hắn, Hiên Viên Quang lắc đầu nói: “Loại ấn pháp này chỉ là một đoạn ngắn không hoàn chỉnh, căn bản không thể nào từ nó thể ngộ ra ấn pháp hoàn chỉnh.”
Khoa Phụ Sơn trầm giọng nói: “Không sai. Không tu luyện tâm pháp mà Bàn hoàng tu luyện, căn bản không có khả năng học được loại ấn pháp này. Từ xưa tới nay, có không biết bao nhiêu người nhìn qua pho tượng này, nhưng loại ấn pháp đó vẫn không hề truyền lưu ra, có thể thấy được không phải là tư chất chúng ta không đủ, mà là điều kiện hạn chế, không có được loại cơ duyên này mà thôi.”