Bên trong long khí càng ngày càng xuất hiện nhiều quan tài. Những tử thi thủ hộ hoàng lăng đó đều từ trong quan tài ngồi dậy, vung bàn tay to ra, phát động công kích tới mọi người. Từng bàn tay hạ xuống, dù là Thái tử Sơ cũng khó có thể chống cự, lại có không ít người bị những thi cổ đó bắt đi. Trong chớp mắt Long vệ của hắn ta đều chết hết, chín lão giả chân long kia cũng bị chộp đi bảy lão.
Đám người Diệp Húc cũng lâm vào tuyệt cảnh. Những bàn tay thò ra từ trong long khí càng ngày càng nhiều, Hiên Viên Như Nguyệt không kịp nhìn, không rảnh nói cho mỗi người bàn tay cổ thi rốt cuộc sẽ rơi xuống đầu ai.
Đột nhiên, một bàn tay đầy lông mượt từ trên trời giáng xuống, bắt lấy Khoa Phụ Minh Nguyệt, nắm vị Khoa Phụ này trong tay, lôi thẳng vào trong long khí.
Khoa Phụ Minh Nguyệt chính là Đại vu y của Khoa Phụ tộc, y thuật cao siêu, thực lực cũng cực kỳ dũng mãnh, còn hơn đám người Khoa Phụ Mão một bậc. Nhưng lúc này cô ta bị bàn tay kia túm lấy lại không hề có chút sức phản kháng nào!
“Khoa Phụ chân thân!”
Khoa Phụ Man tức giận rít gào, thân hình đột nhiên càng thêm cao lớn, cầm Phù Tang trượng vù một tiếng nện xuống, chỉ nghe một tiếng bốp vang lên, bàn tay kia hơi run một chút, phát ra tiếng xương cốt nổ tung, lại vẫn túm lấy Khoa Phụ Minh Nguyệt, tiếp tục lôi vào trong long khí.
“Nguyên thần thứ hai, nhập chủ Đệ nhất thần sát!”
Diệp Húc trầm quát một tiếng, Lục Nhãn Kim Thiềm và một đoàn bạch quang đột nhiên xuất hiện. Chỉ thấy con Kim Thiềm hình thể khổng lồ này càng lúc càng nhỏ lại, đột nhiên mi tâm của cái đầu trắng toát trong bạch quang kia nứt ra, Lục Nhãn Kim Thiềm thả người nhảy vào trong đó, tiến vào trong Tử Phủ của Đệ nhất thần sát.
Lúc này, Đệ nhất thần sát của Diệp Húc cuối cùng có nguyên thần nhập chủ, xem như hoàn toàn luyện thành, hơn nữa nguyên thần nhập chủ lại là nguyên thần của đại vu Tam Thần cảnh, pháp lực vô cùng hùng mạnh.
Diệp Húc có thể cảm nhận được uy lực của vị thần sát này đang điên cuồng tăng lên, mơ hồ tản ra uy năng còn mạnh hơn nguyên thần chi bảo không ít lần!
“Đứt cho ta!”
Hai luồng bạch quang từ trong mắt Đệ nhất thần sát bắn ra, vòng xung quanh bàn tay cổ thi kia ba bốn vòng, cuối cùng cũng xùy một tiếng cắt đứt nó!
Nguyên thần thứ hai nhập chủ đã khiến cho uy lực của thần quang trong mắt đệ nhất thần sát tăng lên ít nhất mấy chục lần, nhưng phải cắt ba bốn cái mới cắt đứt được bàn tay kia, giải cứu Khoa Phụ Minh Nguyệt, có thể thấy những cổ thi này đã được long khí nuôi dưỡng không biết bao nhiêu vạn năm, cường độ thân thể đã đạt tới hoàn cảnh không thể nào tưởng tượng được!
Thái tử Sơ lúc này cách đám người Diệp Húc chỉ vài dặm, lập tức phát hiện hai luồng thần quang này, trong mắt không khỏi toát ra lửa giận: “Quả nhiên không ngoài sở liệu của ta, Tống Cao Đức chính là Diệp Thiếu Bảo. Thằng súc sinh này, không ngờ dám mắng cô là tạp chủng! Lần này ở Thương hoàng cổ mộ Ân Khư này, ta nhất định phải khiến hắn chết không chỗ chôn!”
Hai lão giả Mộ Dung gia hiển nhiên cũng nhận ra hai luồng thần quang này, ai nấy cũng tức giận đến đỏ mặt tía tai, cả giận nói: “Thái tử điện hạ, ngài đoán quả không sai, tên Tống Cao Đức kia đúng là Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo! Không ngờ đường đường con cháu Hiên Viên gia lại đi cùng tên ma đầu này!”