Những cấm quân thi binh sống lại đó uy lực khi ra tay thật lớn, một chiêu đánh ra, so với Đại vu tu thành nguyên thần còn mạnh hơn, đánh cho không trung run lên!
Mười mấy tên cao thủ trẻ tuổi mà Thái tử Hỉ dẫn đến lần này đã chết chỉ còn lại bảy tám người, chín con giao long của Thái tử Hỉ đều bị đánh cho vỡ nát!
Mấy tên còn sót lại được Thái tử Hỉ hộ ở sau người, chỉ thấy hắn cầm một cây thương lớn, hẳn là cực phẩm trong nguyên thần chi bảo, bên trong không chỉ có một cái nguyên thần, uy lực mạnh đến cực điểm, so với Bác Lãng Thiên Chùy và Thanh Đồng Thú Hoàn mà Diệp Húc từng thấy đều mạnh hơn hẳn.
Thái tử Hỉ dốc hết sức đối kháng hơn mười tên thi binh cấm quân, chiêu thức đại khai đại hợp, uy mãnh vô ngần, đánh nát công kích của đám thi binh, thậm chí có công vô thủ, một thương liền đâm thủng đầu một gã thi binh!
Thực lực của hắn ta hùng mạnh vô cùng, không hổ là cao thủ xuất chúng trong những cao thủ trẻ tuổi, hành động này tương đương với chống lại sự vây công của hơn mười vị Đại vu, không ngờ không hề xuống hạ phong.
Tuy nhiên tên thi binh bị hắn đâm thủng đầu kia không chết, ngược lại miệng vết thương trên trán nhanh chóng khép lại, trong chớp mắt liền khôi phục như lúc ban đầu, tiếp tục chiến đấu.
Diệp Húc thấy thế, tâm trầm xuống: “Những thi binh đó ngay cả thần quang trong mắt Đệ nhất thần sát của ta cũng không đối phó được, bọn chúng vốn không có nguyên thần, thân xác cũng không sợ chém giết, hơn nữa có còn có Kiến Mộc Long Chương, Đệ nhất thần sát của ta e là cũng không thể công phá phòng ngự của long chương…”
Đột nhiên lại có một thi cốt cấm quân sống lại, gia nhập chiến đoàn, nó hẳn là đầu mục trong cấm quân, yết hầu phát ra tiếng ô ô, lập tức những thi binh đó đồng loạt thối lui, tạo thành trận thế.
Sắc mặt Thái tử Hỉ khẽ biến, vừa rồi đám thi binh này tuy dũng mãnh, nhưng công kích loạn xạ, bọn họ còn có thể ứng phó. Lúc này chúng có chỉ huy, tạo thành trận thế, thực lực của đám thi binh đó tất hung mãnh gấp trăm lần, càng khó đối phó hơn.
Huống chi hài cốt cấm quân nơi đây ước chừng có hơn ngàn cái, nếu mấy ngàn Đại vu sống lại, dù là Thái Tông hoàng đế đến đây, chỉ e cũng phải nuốt hận tại chỗ!
Ông!
Mười cụ thi binh đồng loạt tế khởi Kiến Mộc Long Chương, chỉ thấy tấm long chương đó hóa thành cự thuẫn, giống như những lục địa di động trên không trung, trong đó cự mộc che trời, điên cuồng sinh trưởng, phong ấn tất cả đám người Thái tử Hỉ bên trong.
Mặt thuẫn, những con thanh long bơi qua bơi lại, thúc dục long chương, hoàn toàn phong ấn đám người Thái tử Hỉ, lập tức hơn mười tên thi binh ngửa mặt lên trời thét to, chỉ thấy từng dòng A Tị ma khí từ trên mây đen rầm rầm hạ xuống, đánh vào bên trong long chương. Không ngờ những thi binh đó định dùng A Tị ma khí, luyện hóa hết đám người Thái tử Hỉ!
“Linh Cữu Thanh Đăng, tế!”
Thái tử Hỉ rốt cuộc dùng đến vu bảo áp đáy hòm, chỉ thấy một cái đèn xanh từ trong mi tâm hắn dâng lên, ngọn đèn đột nhiên bốc lên, vù một tiếng hóa thành lửa cháy hừng hực, đốt sụp hư không, tất cả Kiến Mộc Long Chương rơi vào trong loại đại hỏa này, két một tiếng liền bị đốt cháy, thậm chí A Tị ma khí cũng bị đốt cháy sạch thành hư ảo!