Từ xưa đến nay, số vu sĩ chết trong cửu sát âm phong dày tám trăm dặm này nhiều không đếm xuể, chi chít da người bay qua trước mặt bọn họ, dường như có thể nghe được từ bên trong đám da đó truyền đến những tiếng cười khặc khặc quái dị, lúc gần lúc xa, mơ hồ bất định.
Mặc dù là Tống Cao Đức có sở thích kỳ quái khi nhìn thấy cảnh tượng này cũng không dám tiếp tục thu lấy da người nữa, ngược lại run run lấy da tấm da người vừa thu kia, vứt lại ra ngoài.
Cảnh tượng này thật quá tối tăm quỷ dị, làm cho hắn không rét mà run.
Một tấm da người, nghĩa là một gã Đại vu Tam Thần cảnh chết đi, những vu sĩ thấp hơn Tam Thần cảnh thì da cũng không giữ lại được. Đám da người bay qua người bọn họ, trong chốc lát liền có hơn mấy ngàn cái, có thể thấy được từ xưa đến nay Đại vu chết ở chỗ này đến tột cùng là có bao nhiêu.
Nơi này mới chỉ là cửa thứ nhất của Ân Khư, số Đại vu Tam Thần cảnh chết ở nơi này so với bất cứ một thánh địa hiện nay nào đều nhiều hơn, thậm chí còn nhiều hơn tất cả Đại vu của tam cung lục phái bảy mươi hai thế gia của ma đạo tụ tập lại, có thể thấy được tính nguy hiểm bên trong Ân Khư.
Răng rắc!
Trên mặt đại đỉnh bảo vệ bọn họ lại xuất hiện một vết nứt nữa, Diệp Húc khẽ nhíu mày, ngừng lại, lơ lửng bên trong phiến cửu sát âm phong này.
Nếu như bọn họ tiếp tục tiến lên, đại đỉnh của hắn tất sẽ bị ép cho tách ra thành chín, sau đó cửu đỉnh sẽ bị cửu sát âm phong ép vụn, khiến mọi người mất đi bảo vệ!
Lấy thực lực của hắn còn có thể ngăn cản, nhưng Hiên Viên Quang, Tống Cao Đức hai người thì chắc chắn không chống đỡ nổi, âm phong thổi qua, hai người bọn họ tất sẽ chết trong đó!
“Thiếu Bảo, không bằng chúng ta về đi, chờ giữa trưa ngày mai lại đến.” Tống Cao Đức đề nghị.
“Không sao. Ở nơi này, đại đỉnh của ta còn có thể tạm thời bảo vệ an toàn cho chúng ta, loại thánh địa tu luyện như nơi đây thì có thể đi đâu tìm được? Chúng ta tiếp tục tu luyện ở đây, một ngày còn hơn mấy tháng khổ tu.”
Diệp Húc cười nói: “Hai người tiếp tục tu luyện di, ta cũng mượn dùng áp lực nơi đây để khiến ta đột phá, sau đó xông qua tám trăm dặm âm phong, tiến vào Ân Khư!”
Tống Cao Đức và Hiên Viên Quang không nói gì nữa, bọn họ cũng biết Ân Khư e là còn hung hiểm hơn cửu sát âm phong không ít, lúc này có thể nâng cao thực lực một phần thì sẽ thêm một phần nắm chắc mạng sống!
Bởi vậy hai người bọn họ tĩnh tâm lại, không nhắc đến chuyện rời khỏi nữa, mà là cố gắng khổ tu, khiến cho bản thân tiếp tục đột phá!
Mấy chục cái tam giai linh mạch mà Diệp Húc nhét xuống bụng bọn họ, nếu dựa theo tốc độ tu luyện bình thường thì tiêu hao hết linh khí trong đám linh mạch đó ít nhất cần mất mấy năm, hơn nữa còn chưa chắc có thể đột phá cảnh giới được.
Nhưng dưới áp lực của âm phong, ép cho bọn họ không thể vận chuyển tâm pháp của mình hơn bình thường gấp mười thậm chí gấp trăm lần, đồng thời mỗi khắc đều như đang chiến đấu với kình địch mạnh nhất, bức bách cho bản thân trưởng thành tiến bộ!