Giờ phút này, buổi trưa đã đến, những tiếng vang do cửu sát âm phong phát ra trước cửa vào Ân Khư dần dần nhỏ lại, lại thấy hỗn độn khôn cùng dần dần trở nên trong suốt, chỉ là không thể nhìn đến bên trong Ân Khư rốt cuộc có thứ gì.
Cửu sát âm phong yếu đi, đủ để làm cho người xuyên qua, đang tiếc thời gian chỉ có 1 tức.
Chỉ cần tốc độ cực nhanh, một tức tám trăm dặm, liền có thể xuyên qua cửu sát âm phong, tiến vào Ân Khư!
Tốc độ bóng dáng kia cực kỳ nhanh, bay thẳng cửa vào Ân Khư. Một gã vu sĩ mừng rỡ, cười nói: “Ngay cả Thái tử Sơ cũng dám mắng, người kiêu ngạo, ngông cuồng mức này, ngoại trừ Tống Cao Đức, thì chỉ có loại cuồng đồ Diệp Thiếu Bảo thôi!”
“Tốc độ của hắn thật nhanh!”
“Mọi người không phải sợ, Diệp lão ma bản thân bị trọng thương, không có bao nhiêu chiến lực đâu”
“Cẩn thận, hắn ta có đầu của Kim Tinh Đồng tử, mắt bắn thần quang, chém chết nguyên thần!”
Mọi người đồng loạt động thủ, mấy trăm loại vu bảo bay lên, đông nghìn nghịt, giống như những ngọn núi hiện lên giữa không trung, phong kín cửa vào rộng lớn mấy trăm dặm của Ân Khư, dù một con muỗi cùng đừng hỏng bay xuyên qua đám vu bảo đó tiến vào Ân Khư!
Những vu bảo đó, tràn ngập thuần dương khí nồng đậm tới cực điểm, kết hợp với nhau, thậm chí trong đó có cả nguyên thần chi bảo, cùng với trọng bảo cùng loại Kim Tinh khí và tức nhưỡng!
Tình cảnh này, thật đồ sộ không gì sánh được!
Thái tử Hỉ đứng dậy, ngăn cản bóng dáng kia, cười dài nói: “Diệp Thiếu Bảo, ngươi quả nhiên kiêu ngạo, ngông cuồng đến vô biên vô hạn! Biết rõ hôm na là đại hội trừ ma, mấy trăm cường giả tụ tập ở Ân Khư, ngươi còn dám một mình tiến điến, dù ta với ngươi là địch, cũng không thể không bội phục sự to gan lớn mật của ngươi!”
Cửu đại nguyên thần phía sau Hạ Tùng Giang đồng loạt xuất động, đánh tới bóng dáng kia, lạnh lùng nói: “Tiểu tử thối, ngươi liên tục giết con cháu Hạ gia ta, lại chém nguyên thần ta, hôm nay ta phải nghiền ngươi thành tro!”
“Diệp ma đầu, ngươi một mình tiến đến, coi chính đạo Đại Hán ta không ra gì, hôm nay Dư Nhân Kiệt ta phải khiến ngươi chôn thây nơi đây!” Dư Nhân Kiệt cười ha ha, khí thế ngút trời, trên đỉnh đầu hiện ra một đám mây trắng, không thấy rõ nguyên thần của hắn ta rốt cuộc là cái gì, chỉ thấy một bàn tay trắng như tuyết từ trong mây thò ra, chộp tới bóng dáng kia.
Đám yêu vương Kiềm Hải nhất tề gào thét: “Các con, nhanh chóng tạo thành Vạn Sa đại trận, Linh Viên Kiếp Trận, Thiên Hồ Bôn Nguyệt đại trận, ngăn tên tiểu tử thối kia lại!”
Sắc mặt Thái tử Sơ lại càng thêm dữ tợn, không đối phó Diệp Húc nữa, thúc dục cự hạm, đuổi theo bóng dáng kia, rít gào nói: “Long Hổ nhị vệ, các ngươi bắt giữ Tống Cao Đức, không được giết hắn, cô muốn tự tay bào chế hắn!”
Vù! Vù!
Hai gã Đại vu Tam Thần cảnh từ trên chiếc thuyền lớn kia bay lên, đánh tới Diệp Húc. Hai người này là cao thủ đứng đầu trong Long vệ của Thái tử Sơ, những lão giả đã tu thành Đại vu, không nói lời nào liền tế khởi nguyên thần, công tới Diệp Húc!